Bắt đầu từ mùa thu cách đây 2 năm ngày mà tôi đến với những con người những tấm lòng khiến tôi thay đổi suy nghĩ của mình
28/08/2010 (past)
.
.
.
6/7/2012 (current)
Thời gian trôi thật nhanh, thoáng đó
đã gần 2 năm rồi thì phải khoảnh khắc của cậu sinh viên năm 2, giờ
đang chuẩn bị ra trường chuẩn bị cho cuộc sống tương lai của mình.
Cuộc sống có nhiều điều để học
hỏi, mỗi người chúng ta ai cũng có cách nghĩ khác nhau về cuộc sống
nhưng tôi là một người khá nghịch ngợm và cá tính
Một cậu bé cứng đầu và suy nghĩ khá
nông cạn, tôi chỉ muốn làm những gì mình thích và một ngày nọ tôi gặp
em đôi bàn tay ấm áp chứa đựng nhiều điều mới mẻ về cuộc sống
nhiều điều mà tôi vẫn còn chưa hiểu hết đó chính là em ấp áp và
thân ái nhẹ nhàng nhưng không kém phần duyên dáng
Bạn có thể chỉ đơn giản nghĩ rằng tôi gặp được tình yêu của đời mình nhưng đó không hẳn bạn đã đúng
Còn nhiều hơn và nhiều hơn những gì bạn nghĩ, đó là nơi tôi khẳng định mình và biết rằng tôi làm được gì cho xã hội
Làm gì cho bản thân mình
Tôi biết rằng mình sinh ra để làm gì
Cuộc sống thật không vô vị như tôi nghĩ
Đến bên ai đó để cảm nhận sự ấm áp
Sức mạnh của "Vòng Tay Thân Ái" sức mạnh của sự đoàn kết
.
.
.
....
Bắt đầu từ mùa thu cách đây 2 năm ngày mà tôi đến với những con người những tấm lòng khiến tôi thay đổi suy nghĩ của mình
Ngày đầu tiên tham gia tình nguyện
thì không phải, chính xác hơn là một cậu bé quay trở về quê hương sau
16 năm xa cách cậu tìm lại nguồn cội của mình, cậu xa quê hương khi
còn quá nhỏ để hiểu để suy nghĩ, cậu ấm áp trong vòng tay của cha
mẹ.
Nhưng kể từ ngày đó, cậu đã suy nghĩ
cái ngày mà cậu đặt chân xuống một nơi cách trung tâm TP Thái Bình
hơn 13KM cái nơi mà ở đó chỉ có những cụ ông, cụ bà phải sống bằng sự
trợ cấp của xã hội đó không phải là viên dưỡng lão mà đó người ta
thường biết đến với cái tên là "trại phong" ở đây các cụ nhận được sự
chăm sóc tận tình của các Y bác sỹ ... nhưng không phải là con cháu
của họ
Bệnh Viện Phong Da Liễu Văn Môn là địa điểm đầu tiên khi cậu tham gia CLB Vòng Tay Thân Ái ở mảnh đất Thái Bình thân yêu
Những ngày đầu không bỡ ngỡ và lạ với
căn bệnh phong ( hay còn gọi là cùi ) công việc không nặng nhọc lắm
chỉ là hỏi thăm động viên sức khỏe cho các cụ nhưng những điều đó là 1
liều thuốc tinh thần rất lớn, các cụ quý tôi và chúng tôi những
thanh niên tình nguyện, ở nơi đó tôi cảm thấy mình thật nhỏ bé những
gì mình đã làm vẫn chưa đủ và tôi nghĩ rằng mình nên làm nhiều điều
hơn những gì tôi đã làm
...
..
.
Ngoài những điều đó tôi còn 1 điều
khiến tôi phải suy nghĩ nhiều hơn. là lần đầu tiên tôi gặp chị người
mà tôi được gặp sau lần hoạt động đó gần 1 tháng chị khác nhiều so
với suy nghĩ của tôi Chị trong đầu tôi là 1 người năng động hoạt bát
nhưng sự thật tại khác hoàn toàn
chị xuất hiện trên chiếc xe lăn thân
hình chị thu gọn trong chiếc ghế tôi vẫn còn nhớ 1 câu mà chị nói : "
Lần đầu tiên em gặp chị có khác so với suy nghĩ của em nhiều lắm
không?" nụ cười trên môi thật dịu dàng ấm áp khoảnh khắc đó thật đẹp
những điều mà tôi chỉ biết qua những trang sách những lý thuyết khô
cằn giờ đang xuất hiện trước mặt tôi chị tàn nhưng không phế chị làm
được những điều mà tôi 1 người bình thường chưa làm được chị tàn nhưng
không phế
Nụ cười luôn rạng ngời trên môi và không bao giờ bi quan vào số phận bức ảnh tôi tâm đắc nhất khi chụp chị
...
Hơn 1 năm sau, tôi được các bạn,các anh và các chị giúp đỡ rất nhiều để hoàn thiện bản thân
Tôi quen dần với những chương trình
của CLB những bước đi khiến tôi mạnh mẽ hơn tự tin hơn khi bước vào đời
tôi không bao giờ quên, quên được cái ngày ấy ngày của những ước mơ
thành hiện thực ước mơ Vòng Tay Thân Ái sẽ vươn xa hơn bay cao hơn cùng
với những trái tim thiện nguyện
Tôi yêu các bạn !
Tôi yêu vòng tay ấm áp !
Tôi yêu và quý trọng bản thân mình những gì tôi đang có !
...........Future
mời mọi người thưởng thức ca khúc Lá Cờ

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét