Thứ Sáu, 17 tháng 7, 2015

Nhật ký 31/7/2012

VT2A  có ý nghĩa như thế nào trong tôi?ngay đến chính bản thân tôi cũng ko trả lời được điều đấy.Nhưng tôi biết chắc một điều nó rất quan trọng với tôi, tôi đã từng đánh đổi rất nhiều thứ để đi hoạt động clb. 

Một chút Văn Môn

Tôi tham gia clb đến nay được hơn 1 năm. Những ngày đầu tôi tưởng như mình không thể theo được nhưng vì có mọi người, có Thực, có chị Ngát làm nguồn động lực giúp tôi tiến lên phía trước. 

Nhật ký ngày 6/7/2012

Mình đến với clb tình nguyện "Vòng tay thân ái" không phải do mình tự tìm hểu về clb mà do một người bạn rủ đi cho vui. Không nghĩ sẽ gắn bó lâu dài với clb. Nhưng suy nghĩ của mình đã thay đổi sau buổi gặp mặt thành viên của trường cao đẳng Y. 


Vô đề




Giã từ thời học sinh hồn nhiên, trở thành sinh viên, sống xa nhà, xa gia đình, tôi dần dần hình thành một thói quen hình như bất biến. Đi học về là tôi tự nhốt mình trong phòng, mở nhạc thật lớn và nằm ườn trên giường để thưởng thức. Nghe nhạc thì ít mà gặm nhấm sự cô đơn lẻ bạn thì nhiều. Cứ như thế cho đến khi đến bữa ăn là tôi đứng dậy, lặng lẽ làm cơm và lại lặng lẽ ngồi ăn. Tôi hầu như không bắt chuyện với bất kì ai trong xóm trọ. Thỉnh thoảng tôi có gặp bố mẹ để trao đổi những công thức nhàm chán: Con có khỏe không, học hành ra sao?..Tôi trả lời ngắn gọn cho qua chuyện. Thực ra tôi không biết phải nói gì, mà có gì đâu mà nói.Tôi chỉ thấy khổ sở trong lòng, thấy cuộc sống buồn tẻ.Cũng chả biết tại sao lại thế, tôi cũng không khóc được, mà đã không khóc được lại càng thấy bức bối trong lòng. Tôi là một con sâu cô đơn, nhưng chắc không ít người sẽ không tin vào câu chuyện tôi kể, vì đó là quá khứ, vì bây giờ, tôi là con người có thể bắt chuyện với bất kì ai, cởi mở và hài hước. Vậy điều kì diệu nào đã làm tôi thay đổi? 

Người yêu

Bạn  hỏi VT2A trong tôi là gì ư? Tôi sẽ trả lời VT2A là gia đình của tôi, là một gia đình rất ý nghĩa với tôi, là những tình cảm mà tôi giành cho các thành viên trong gia đình ấy: gần gũi, đồng cảm, chia sẻ, gắn bó, yêu thương. Là những việc mà tôi đã làm cùng các thành viên trong gia đình ấy: cùng tình nguyện, cùng giúp đỡ người khác, cùng vui chơi, cùng ca hát, chia sẻ. Là những thứ mà tôi cho đi và được nhận lại và cả những kỉ niệm không bao giờ tôi quên trong cuộc đời này. Nhưng hôm nay, tôi muốn nói về một người rất quan trọng với tôi trong gia đình ấy, người đã giúp đỡ tôi trong các hoạt động của clb, chia sẻ với tôi rất nhiều điều riêng tư trong cuộc sống và dạy tôi rất nhiều điều từ chính cuộc sống của chị, người mà tôi luôn coi như một người chị gái của mình, người mà không ít người trong số chúng ta khi nói xấu gọi là Bà Ngát.^^.

Ký ức Văn Môn

“Chủ nhật ngày 6/12/2009(20/10 AL): Lần đầu tiên mình cùng các bạn trong CLB Vòng tay thân ái về làm hoạt động ở làng Phong Văn Môn xã Vũ Vân – Cuộc sống của các cụ ở đây còn nghèo khổ và đáng thương quá. Mình muốn làm gì đó để  bớt đi nỗi buồn cho các cụ”

Bài học từ một chuyến đi

 Bạn có biết “VT2A” là gì không?

   “VT2A” chính là “Vòng tay thân ái”, là ngôi nhà đầy ắp tiếng cười, ấm áp tình yêu thương, sự cảm thông chia sẻ của chúng tôi – những thành viên trong CLB Vòng tay thân ái Thái Bình.

Trang mở đầu

Tôi biết đến VT2A nhờ một người bạn thân. Bạn ấy đã rủ tôi đi cùng vào một lần hoạt động của câu lạc bộ khi về Bệnh viện phong và da liễu Văn Môn. Khi đó tôi chưa biết gì về (nó) và cũng không hiểu (nó) như thế nào.

VT2A trong tôi

VT2A thân mến! 
Mùa thứ 2 của đời sinh viên đã đến với tôi và cũng là mùa hè tình nguyện thứ 2 tôi được là thành viên trong đại gia đình "Vòng tay thân ái".

Thay đổi suy nghĩ

Trong cuộc sống có nhiều diều hạnh phúc nhưng đối với tôi điều hạnh phúc nhất là được làm tình nguyện. Điều này rất là dễ hiểu thôi khi tôi trao yêu thương của mình cho người khác thì thứ tôi nhận lại được cũng chính là sự yêu thương từ người khác dành cho tôi.
 

Ngôi nhà chung của chúng ta

           Đã bao giờ bạn nghĩ rằng bạn sẽ có thêm một mái nhà ngoài gia đình của mình chưa. Mình nếu cách đây 3 năm thì chưa từng nghĩ đến điều đó. Nhưng có nhiều bất ngờ thì đó mới là cuộc sống đúng không mọi người.

Kỷ niệm nhỏ

 LỜI MỞ ĐẦU
Câu chuyện này là một kỷ niệm nhỏ trong hoạt động "Bán nước gây quỹ" trong đợt thi Đại Học năm 2010 của CÂU LẠC BỘ mà tôi đã được tham gia. Với những tình tiết giản dị, nét vẽ đơn giản, lời tựa còn thiếu sự trau chuốt. Song, chúng tôi mong muốn được gửi tới các bạn một thông điệp '' Hãy chia sẻ yêu thương, từ những việc làm đơn giản, nhỏ bé nhất.  Hãy cho đi sự yêu thương, các bạn sẽ nhận lại được yêu thương". Còn nhiều người quanh chúng ta rất cần sự yêu thương, chia sẻ của toàn xã hội. Tôi, Bạn, Tất cả chúng ta, những Thanh Niên Thế Hệ Mới, những thành viên của Mái nhà chung VÒNG TAY THÂN ÁI, hãy cùng nắm tay nhau đoàn kết, thống nhất một lòng, bằng những việc làm giản dị, đóng góp một phần sức lực nhỏ bé của mình mang tới nụ cười cho những ai mất đi nụ cười, mang hạnh phúc tới cho những ai bất hạnh, mang niềm tin tới cho những ai không có niềm tin, mang yêu thương tới cho những người không được thương yêu bằng trái tim, sự chân thành của mỗi chúng ta.
 
 

Vòng tay thân ái trong Tôi

Trong chúng ta mỗi người sẽ có một câu trả lời riêng khi nhắc tới 2 chữ TÌNH NGUYỆN. Với tôi, TÌNH NGUYỆN đơn giản chỉ là CHO và NHẬN. Tôi đã đọc ở đâu đó một câu nói rất ý nghĩa: “Cuộc sống là một quá trình cho và nhận. Nếu bạn giữ lại, bạn sẽ chẳng nhận được gì. Nhưng nếu bạn cho đi, bạn sẽ nhận được rất nhiều, từ cuộc sống, từ con người và từ chính bạn”. Tôi đến với VT2A cũng chính từ những điều như thế.


Nhật ký ngày 21/07/2012

Hj! Thời gian trôi nhanh thật. Mới đó thôi mà đã 3 năm rồi nhỉ. 3 năm với biết bao thăng trầm của cuộc sống, buồn vui lẫn lộn. 3 năm với biết bao khó khăn, nhưng " có biết bao con đường mà sao ta vẫn đi con đường ấy", con đường đó mình biết rằng sẽ không thật sự dễ dàng và cũng sẽ gặp nhiều sự ngăn cản và mình vẫn quyết đi. Bởi vì con đường đó  là con đường của sự sẻ chia, sự cảm thông với đồng loại và cũng từ con đường đó mình mới biết được rằng trên thế giới này còn có rất nhiều người kém may mắn hơn mình trong cuộc sống. Và sự lựa chọn đó cảu mình càng có thêm sức mạnh hơn  khi mình quyết định là thành viên câu lạc bộ tình nguyện Vòng Tay Thân Ái (VT2A)!!!

 

Nói với em

Chào cả nhà!
Giục mọi người nhiều quá chắc đứa nào cũng ghét bà già này rồi nhỉ? Chị để dành đến giờ mới viết. Để nói về những kỷ niệm có lẽ hơi khó – vì chắc không biết bao nhiêu giấy mới đủ để nói về những điều đó. Chị chỉ muốn nói: Chị yêu – yêu thực sự và Tự hào – tự hào thực sự - Vì các em chị!
Chị không có câu chuyện nào để nhắn nhủ với các em, vì chị tin – mỗi trái tim đã cảm nhận được các em yêu và được yêu như thế nào. 

Cảm xúc

 
Bắt đầu từ một cuộc nói chuyện
Đang ngồi vắt vẻo trên cây khế, tiếng chuông điện thoại làm hai chị em tôi giật mình. Là của chị. Tôi bật máy ngay:
- Dạ vâng chị ạ!
- Em đang làm gì thế?
- Hihi, em đang ngồi chơi thôi ạ.
- Sướng nhỉ, được ngồi chơi cơ đấy. Xuống cấy cho chị đi – Chị trêu tôi.
- Hihi, ngại nhỉ. Mấy lần rồi mà em không giúp được chị. Số em đen thật đấy!
- Vậy nhất định lần sau phải lên đấy nhá!
- Ôkê luôn ạ. – Tôi nhanh nhảu trả lời.
- Này, chị hỏi thật nhé. – Giọng chị thay đổi làm tôi hồi hộp.
- Vâng. Chị khách sáo thế, hihi.
- Còn cảm xúc không? – Câu hỏi của chị khiến tôi thấy chút bối rối, vì tôi biết rằng chỉ có tôi và chị hiểu được điều này. Tôi đáp:
- Đương nhiên là còn chứ ạ, nhiều là đằng khác í. – Tôi toe toét.
- Tin được không đấy? Hôm trước chị đọc lại bài viết của em, hay lắm nhé!
- Hay hả chị? Eo, xí hổ chít! – Tôi vui và biết rằng đó là cảm xúc thật của tôi mà.
- Thế lần này em viết tiếp đi nhé. Chị muốn nhìn lại đứa em của chị bây giờ như thế nào.
- Ui, vẫn thế mà chị. – Nghĩ một chút tôi nói tiếp: - Vâng, em sẽ cố gắng!

Thứ Bảy, 16 tháng 5, 2015

VT2A trong tôi - Ký ức lần đầu tiên

"Thời gian trôi qua mau, chỉ còn lại những kỷ niệm. Kỷ niệm thân yêu ơi…!" Lời bài hát của nhạc sỹ Nguyễn Xuân Phương thật hay phải không? Thời gian luôn lặng lẽ trôi đi và để lại đằng sau nó là những bộn bề của cuộc sống thường ngày. Và rồi đến một lúc nào đó con người chợt nhớ ra và lục tìm trong ký ức những kỷ niệm, những khoảng khắc, những dấu ấn.

VT2A trong tôi - Tình yêu của tôi - VT2A

Hành trình tham gia VT2A thật không đơn giản. Tưởng chừng là mọi chuyện đã hết. Nhưng nhờ sự giúp đỡ của anh Duân mà giờ đây tôi đã là thành viên của đại gia đình VT2A - tình yêu của tôi.

VT2A trong tôi - Mở Rộng Vòng Tay Đón Yêu Thương!

Bắt đầu từ mùa thu cách đây 2 năm ngày mà tôi đến với những con người những tấm lòng khiến tôi thay đổi suy nghĩ của mình