Thứ Sáu, 17 tháng 7, 2015

Bài học từ một chuyến đi

 Bạn có biết “VT2A” là gì không?

   “VT2A” chính là “Vòng tay thân ái”, là ngôi nhà đầy ắp tiếng cười, ấm áp tình yêu thương, sự cảm thông chia sẻ của chúng tôi – những thành viên trong CLB Vòng tay thân ái Thái Bình.


  Tôi là một cô sinh viên trẻ đang theo học tại trường Cao đẳng Sư Phạm Thái Bình. Được sinh ra và lớn lên trong tình yêu thương, sự quan tâm của ba mẹ. Lúc nào tôi cũng bị coi như trẻ con, đi đến đâu cũng nhận được sự quan tâm đặc biệt của mọi người. Dường như những gì mà mình dễ dàng đạt được thì sẽ không biết trân trọng. Vì thế nên tôi ghét mọi người coi mình là trẻ con, tôi muốn sống tự lập. Tôi muốn chứng minh mình có thể làm được tất cả mọi việc, biết cố gắng vượt qua mọi khó khăn, thử thách để vươn lên tự hoàn thiện mình, và khẳng định cho mọi người biết rằng, tôi đó lớn, đó trưởng thành chứ không cũn là một đứa con nít nữa.  chưa biết phải bắt đầu từ đâu thì tôi nghe được thông tin về những hoạt động của CLB Vòng tay thân ái Thái Bình như xuống thăm hỏi và giúp đỡ các cụ dưới bệnh viện phong Văn Môn, dạy học cho các em nhỏ ở hội người mù, thăm hỏi những gia đình có hoàn cảnh khó khăn và còn rất nhiều những hoạt động khác nữa. Đây  đúng là một cơ hội tốt để tôi làm quen với cuộc sống ngoài vòng tay che chở của ba mẹ. Không suy nghĩ gì nhiều, tôi quyết định đăng kí trở thành thành viên chính thức của CLB “VT2A”, đây là lần đầu tiên tôi tự quyết định một việc mà không hỏi ý kiến của ba mẹ. Đơn giản, tôi muốn cho ba mẹ thấy rằng tôi đã lớn, biết phân biệt việc tốt việc xấu, nên và không nên.

  Hoạt động tình nguyện đầu tiên của tôi trong CLB là đi thăm các cụ dưới bệnh viện phong Văn Môn. Hôm ấy, đúng 6h30’ sáng chúng tôi có mặt tại nhà văn hóa Lao động tỉnh để đi cùng với các anh chị trong câu lạc bộ. Chúng tôi phải vượt qua một chặng đường dài 15km bằng xe đạp. Lúc đầu ai cũng hào hứng, tiếng nói cười vui vẻ, nhưng khi bắt đầu đến đoạn đường đê, do trời nắng, đường thì bụi lại có nhiều ổ gà, nên chúng tôi đều cảm thấy mệt mỏi và chán nản. Thế nhưng, nhờ vào những lời động viên khuyến khích của các anh chị, mà chúng tôi có thêm động lực, vượt qua chặng đường dài. Tới nơi, tôi hít một hơi thật sâu để lấy lại tinh thần, tôi đang rất hào hứng vì đây là hoạt động đầu tiên trong đời. Nhưng khi bước vào trong sân, đôi chân tôi chợt khựng lại, tôi nắm chặt tay cô bạn đứng bên cạnh, mắt mở to, run run nhìn những gì xuất hiện trước mắt: những bệnh nhân sống ở đây người thì mất tay, người mất chân, hoặc là cả hai... Đột nhiên ở đâu xuất hiện hai đứa trẻ da tróc vẩy, đầu không tóc, hai mắt màu đỏ, chúng chạy tới chỗ chúng tôi. Tôi sợ quá khóc òa lên như một đứa trẻ và nằng nặc đòi về. Thấy thế, chị Ngân - Trưởng trường CĐSP Thái Bình – lại vỗ vai tôi và an ủi: “Em đừng sợ. Đây là An và Khánh, hai em nhỏ tuổi nhất ở đây, bị ba mẹ bỏ rơi từ lúc mới sinh và được nhận vào đây. Các em rất vui khi thấy chị em mình xuống đây đấy!”. Nghe chị nói thế, tôi đã bình tĩnh không khóc nữa, quay lại nhìn hai em đang chơi với anh Hiếu rất vui vẻ. Chúng còn cười với tôi nữa. Chị Ngân hỏi: “Vào đây các em thấy sợ đúng không?”. Chúng tôi khẽ gật đầu. Chị nhìn chúng tôi cười và giải thích cho tôi hiểu rằng bệnh phong mà những người ở đây mắc phải không hề nguy hiểm với chúng tôi.

   Sau đó, anh chị dẫn chúng tôi đi thăm hỏi các cụ từ khu liệt đến khu các cụ vẫn còn khoẻ, còn có thể lao động. Nhìn thấy những con người gặp khó khăn trong sinh hoạt tôi thực sự thấy thương cảm. Có lẽ họ đã phải trải qua rất nhiều đau đớn và kì thị của người đời để vượt qua những khó khăn đó, họ quả thật là những người dũng cảm. Ở đó mỗi người có một hoàn cảnh riêng, một nỗi đau riêng, để rồi họ về đây sống chung dưới mái nhà Văn Môn này, chia sẻ với nhau những tâm sự vui buồn trong cuộc sống. Khi vào trong phòng, chúng tôi nhận được những ánh nhìn, những nụ cuời ấm áp từ các cụ, các cụ đã rất vui khi thấy chúng tôi đến thăm hỏi và trò chuyện. Tôi vẫn nhớ như in cái ngày hôm đó, nhìn thấy chúng tôi, có cụ đã khóc – những giọt nước mắt hạnh phúc – cụ trách chúng tôi sao lâu rồi không tới, cụ nhớ và muốn được nói chuyện với mấy đứa. Tôi lại thấy sống mũi cay cay. Tôi khóc. Nhưng những giọt nước mắt này rơi không phải vì sợ hãi, mà là thương cảm. Tôi thương các cụ thật nhiều! Lúc này tôi mới nhận ra trước đây tôi đã sống quá ích kỉ, chỉ biết hồn nhiên nhận tất cả những quan tâm, chăm sóc, lo lắng từ ông bà, cha mẹ, bạn bè, mà không biết rằng, chính họ, những người thân yêu của tôi cũng cần được quan tâm. Có lẽ vấn đề là ở đó, mỗi người trong chúng ta đều muốn giấu đi cho riêng mình những cảm xúc mà không nghĩ rằng nếu không cho đi yêu thương thì dần dần chính mình sẽ không nhận được một chút yêu thương nào cả.

   Có lẽ tôi và những thành viên mới trong CLB ngày hôm đó sẽ không thể quên được những nụ cười ấm áp, những giọt nước mắt hạnh phúc và những tình cảm đặc biệt mà các cụ dành cho chúng tôi. Mong rằng các cụ sẽ luôn hiểu tình cảm mà gia đình nhỏ “ VT2A” đã đem đến luôn là chân thành và xuất phát từ trái tim yêu thương. Sau gần 2 năm sống trong mái nhà “VT2A”, tôi đã rất vui và hạnh phúc. Tôi nhận ra tình nguyện không chỉ là làm một việc gì đó cho một ai đó mà không có bất cứ toan tính cá nhân nào, chỉ biết cố gắng, cố gắng hết sức để giúp họ giảm bớt nỗi đau, chia sẻ gánh nặng với họ, mà còn là một thử thách cho chính bản thân mình, khi quyết định có hay không mở rộng lòng mình để giúp đỡ những người khác. Và hơn hết, các hoạt động tình nguyện trong “VT2A” đã dạy cho tôi biết cách suy nghĩ lớn, đó là lối tư duy vị tha, vượt lên trên cái tôi vị kỉ, điều mà mười mấy năm qua tôi chưa từng cảm nhận được...

Trần Hường

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét