Bắt đầu từ một cuộc nói chuyện
Đang ngồi vắt vẻo trên cây khế, tiếng chuông điện thoại làm hai chị em tôi giật mình. Là của chị. Tôi bật máy ngay:
- Dạ vâng chị ạ!
- Em đang làm gì thế?
- Hihi, em đang ngồi chơi thôi ạ.
- Sướng nhỉ, được ngồi chơi cơ đấy. Xuống cấy cho chị đi – Chị trêu tôi.
- Hihi, ngại nhỉ. Mấy lần rồi mà em không giúp được chị. Số em đen thật đấy!
- Vậy nhất định lần sau phải lên đấy nhá!
- Ôkê luôn ạ. – Tôi nhanh nhảu trả lời.
- Này, chị hỏi thật nhé. – Giọng chị thay đổi làm tôi hồi hộp.
- Vâng. Chị khách sáo thế, hihi.
-
Còn cảm xúc không? – Câu hỏi của chị khiến tôi thấy chút bối rối, vì
tôi biết rằng chỉ có tôi và chị hiểu được điều này. Tôi đáp:
- Đương nhiên là còn chứ ạ, nhiều là đằng khác í. – Tôi toe toét.
- Tin được không đấy? Hôm trước chị đọc lại bài viết của em, hay lắm nhé!
- Hay hả chị? Eo, xí hổ chít! – Tôi vui và biết rằng đó là cảm xúc thật của tôi mà.
- Thế lần này em viết tiếp đi nhé. Chị muốn nhìn lại đứa em của chị bây giờ như thế nào.
- Ui, vẫn thế mà chị. – Nghĩ một chút tôi nói tiếp: - Vâng, em sẽ cố gắng!
Tôi
đồng ý nhưng trong lòng cảm thấy lo lắng quá. VT2A trong tôi thì rõ nét
lắm nhưng tôi không biết mình phải viết như thế nào để mọi người hiểu
được tình cảm của mình. Ôi, đau đầu quá! Thôi, mình sẽ viết đúng cảm xúc
của mình, đúng những gì mình nghĩ. Phù!
Chị
ơi, rồi em bắt đầu nghĩ – nghĩ nhiều lắm. Em nghĩ mình không biết sẽ
bắt đầu như thế nào, không biết mình phải sắp xếp chúng như thế nào nữa.
Vì trong tâm trí em bây giờ đã tràn ngập những hình ảnh, những kỷ niệm
cùng VT2A rồi.
Chị biết không? Em nhớ, nhớ lắm!
Nhớ
cái lần đầu tiên em biết đến câu lạc bộ. Không phải em biết đến hoạt
động ở Văn Môn của câu lạc bộ như đa số các bạn bây giờ đâu chị ạ, mà là
hoạt động dạy học ở Hội người mù. Đầu tiên nghe từ “đi dậy” với ý nghĩ
rằng em sẽ đi để có thêm những kiến thức, nhưng kinh nghiệm giảng dậy
khi mới bước vào năm học đầu tiên của trường sư phạm. Nhưng lại có thế
hai từ nữa đó là “TÌNH NGUYỆN” thì em lại mong muốn nhiều hơn nữa: em
muốn được giúp đỡ, được quan tâm, chia sẻ với các em, được hòa đồng với
một môi trường mới – môi trường của những người thiếu may mắn như các
em. Lúc đó em cảm nhận được hai chữ “TÌNH NGUYỆN” thiêng liêng, cao cả
biết bao!
Chị
ạ! Nhìn thấy những ánh mắt ngây thơ, “trong sáng” của các em, thấy
những nụ cười luôn nở trên môi của các em khi chúng em đến, điều đó
khiến cho chúng em không tránh khỏi sự xúc đông, niềm vui sướng, hạnh
phúc tràn đầy. Không phải chỉ chúng em mang lại niềm vui cho các em mà
các em đã mang lại cho chúng em rất nhiều điều giá trị: giá trị của cuộc
sống, giá trị của tình yêu thương giữa con người với con người. Em hiểu
được rằng “Không phải cuộc sống là dễ dàng, không phải ai cũng là người
may mắn; người hoàn thiện, vì thế hãy đơn giản hóa mọi thứ, hãy luôn tự
tin với chính con người mình và hãy – Sống như ngày mai mình sẽ chết”.
“Nếu
một ngày kia tỉnh giấc, bất chợt bạn không nhìn thấy gì nữa, mọi thứ
xung quanh bạn chỉ một màu đen, bạn sẽ cảm thấy cuộc sống này như thế
nào?”
Chị
biết không? Em có thêm hai bạn thân trong Hội đấy. Là Thản và Dịu chị
ạ. Hai bạn đều bằng tuổi em, em thật sự cảm thấy đau, đau lắm khi thấy
hoàn cảnh của hai bạn. Họ bằng tuổi em đấy, họ cũng sinh giống em đều
khóc khi chào đời đấy, nhưng họ đã không may mắn như em, không được nhìn
thấy người mẹ của mình sau tiếng khóc chào đời, không được nhìn thấy
những người thân yêu luôn ở bên cạnh mình, không cảm nhận được cái nắng
chói chang của mùa hè, cái rét bầm da, cắt thịt đến tím người của mùa
đông ở miền Bắc, không được làm những gì mình thích mà chỉ cảm nhận được
mọi thứ qua những giác quan khác của mình. Điều em khâm phục nhất đó
chính là nghị lực của họ chị ạ. Mặc dù không may mắn như em và mọi người
nhưng họ luôn chứng tỏ bản thân mình dù tàn nhưng không phế. Bây giờ
hai bạn đã nghỉ học, đã phải xa những kỷ niệm của một thời học sinh để
bôn ba kiếm sống. Dị có một giọng hát rất hay và có thể được đi cùng
đoàn diễn ở khắp các xã, huyện, tỉnh. Còn Thản đã bắt đầu tương lai của
mình với nghề tẩm quất da truyền. Đó cũng chính là tấm gương mà em cần
phải học hỏi rất nhiều chị ạ!
Cảm
ơn chị và VT2A đã cho em biết tới nơi đây, biết tới những con người đầy
nghị lực này, và giúp em có được những tình bạn thật đẹp!
Em còn nhớ nhiều nhiều lắm!
Nhớ
lần đầu tiên được hoạt động cùng câu lạc bộ dưới Văn Môn. Đó là lần đầu
tiên em được tiếp xúc với các cụ, được cảm nhận sâu sắc nhất cái gọi là
– tình yêu thương của những người già.
“Chị ơi, các cụ này bị sao thế ạ?” – Đó là câu hỏi của em với anh chị trong câu lạc bộ khi nhìn thấy các cụ chị ạ.
Rồi em được các anh chị giải thích một các tận tình, tỉ mỉ, em mới thấy được sự đau buồn khôn xiết này.
Nhìn
những bàn tay, bàn chân không còn nguyên vẹn, nhìn những đôi mắt không
còn tinh nhanh mà đã mờ dần theo năm tháng của các cụ khiến cho em và
các bạn không kìm nổi xúc động và những giọt nước mắt nữa.
Nhìn
đôi mắt đỏ hoe của các bạn, em hiểu rằng không chỉ có em có cảm xúc như
thế. Mọi người đều cảm thấy thương và yêu các cụ. Điều làm cho mọi
người gắn bó với các cụ hơn nữa, đó chính là tình cảm mà các cụ dành cho
chúng em. Giống như tình cảm của những người ông, người bà khi được gặp
những đứa còn, đứa cháu sau những năm tháng nhớ nhung, chờ đợi. Chúng
em đều cảm nhận được điều đó. Các cụ hầu hết là không có người thân,
không có gia đình bên cạnh, mà người ta thường nói: “Lúc còn trẻ thì
muốn đi khắp nơi nhưng khi về già thì muốn được hưởng cuộc sống cùng gia
đình, con cháu”. Chao ôi! Đến cái tuổi “gần đất xa trời” này rồi mà các
cụ vẫn khổ quá. Ai cũng phải trải qua quy luật của tạo hóa “sinh, lão,
bệnh, tử” nhưng không phải ai cũng được trải qua một cách nhẹ nhàng
nhất.
Các cụ đã giúp cho em và các bạn hiểu thêm được những giá trị của gia đình, của tình yêu thương đồng loại.
Cháu cảm ơn các cụ! Mong các cụ sẽ luôn sống lạc quan, yêu đời và mãi yêu thương chúng cháu, các cụ nhé!
Chị
ơi giá trị của một câu lạc bộ tình nguyện không phải chỉ có những hoạt
động mang ý nghĩa mà cần phải có những con người tuyệt vời nữa, phải
không ạ? Em nghĩ vậy đấy chị ạ.
Em
yêu những con người trong đại gia đình này, những con người đã gắn bó,
yêu thương em, chia sẻ với em trong suốt thời gian quá. Em yêu họ nhiều
nhiều lắm!
Em
nhớ những buổi họp Ban chủ nhiệm với mọi người: chị Ngát dễ thương hơi
nghiêm khắc chút xíu, anh Nam, anh Linh béo, loathung – chị Ngân, anh
Tuân, chị Khuyênpro, anh Duân, MrKen – anh Hiếu, vithanvutru – anh Sơn,
killall – anh Tùng, chị Ngọc, Thực, Duy xí xớn, heodat – Sen hay cười...
Trời ơi, mấy anh chị chí choét kinh khủng luôn í. Mỗi lần đi họp là
“được” mất thêm thời gian cho mọi người “đàm đạo”. Đôi lúc mọi người có
tranh luận to nhỏ, nhưng mỗi lần như thế là một lần mọi người hiểu nhau
thêm một chút, ai cũng được phát huy những ý tưởng của mình. Chị biết
không? Lúc mọi người tranh luận em thấy mọi người thật number Two. Hihi.
Còn em là number...kaka
Rồi
lần đi Sầm Sơn, tuyệt thật! Chiếc xe giống như trong chương trình “Hành
khách cuối cùng” ấy. Ôi, cái cảm giác được đặt chân xuống cát, được
xách dép chạy lăng xăng trên bãi biển, được hò hét cùng mọi người thật
thích. Những trò chơi của anh Linh béo... và sự chuẩn bị chu đáo của chị
Khuyên cũng không kém phần “long trọng”. Lần đó em cảm thấy được thực
sự mình đã gắn bó với các anh chị, với các bạn trong câu lạc bộ. Cũng
lần đi chơi đấy mà bây giờ em đã có một người bạn thân đấy. Chắc chị
biết là ai rồi nhỉ? Bạn ấy thực sự là một người tốt, luôn có tinh thần
trách nhiệm và chu đáo trong mọi hoạt động của câu lạc bộ. Em rất vui
khi bạn ấy cũng coi em là bạn nên mỗi lúc vui buồn bạn ấy đều tâm sự,
chia sẻ với em. Cảm ơn người bạn tốt!
Chị
biết không? Buổi sinh nhật của em vừa rồi em sẽ mãi không thể nào quên
được. Bất ngờ và xúc động là những từ ngắn gọn nhất mà em có thể miêu tả
được lúc đấy. Em cảm ơn mọi người lắm lắm!
VT2A
không những giúp em gắn bó thêm với các bạn trong trường: chị Mơ, chị
Thắm đáng yêu. Lan, Diệp, Vĩnh, Thắm – 4 hotgirl nhiệt tình, 2 phó
trường trách nhiệm – Lý, Hường; Bình, Chinh, Liên… Mấy kute năng động
lớp em: kẹo mút – Hường, Lí, Tính, Quý, Loan, cô Tấm... mà còn giúp em
kết bạn được với tất cả các bạn trường khác nữa, nhiều nhiều quá! Chúng
em luôn coi nhau như anh chị em trong nhà vậy! Vui lắm chị ạ!
Có
một bạn cùng lớp đã nói với em: “Bí thư suốt ngày chỉ câu lạc bộ thôi”.
Và em đã cố gắng hết sức để sắp xếp cho phù hợp. Nhưng em nghĩ rằng
mình chưa là gì so với các anh chị đi làm và chuẩn bị đi làm, các anh
chị đã phải cố gắng sắp xếp thời gian một cách hợp lý nhất để tham gia
được cùng câu lạc bộ như chị, anh Nam, anh Linh, chị Ngân, chị Khuyên,
anh Tuân, anh Sơn, anh Hiếu, Thực... và rất nhiều nữa. Các anh chị là
những người luôn tràn đầy nhiệt huyết với tình nguyện. Đó chính là những
tấm gương cho em và các bạn tiếp tục phấn đấu và noi theo.
Không
phải bỗng nhiên ai cũng có nhiều bạn như vậy, không phải ai lần đầu
tiên khi tham gia các câu lạc bộ đều có thể tự tin, mạnh dạn giao tiếp
với mọi người phải không chị? Đó là cả một quá trình em học hỏi các anh
chị, vượt qua sự tự ti của bản thân, đặc biệt là nhờ sự giúp đỡ của mọi
người trong câu lạc bộ mà em mới được như bây giờ đấy chị ạ. Vì thế, khi
mới tham gia câu lạc bộ các bạn đừng ngại khi mình chưa tự tin, chưa
nói chuyện nhiều được với mọi người vì ngày xưa mình cũng như bạn. Hãy
cố gắng từng chút, từng chút một. Bản thân cố gắng và mọi người sẽ cố
gắng hết sức để giúp bạn hòa đồng. Yeah!!!
Chị
ơi! Đã hai năm rồi đấy. Hai năm – một khoảng thời gian không dài nhưng
không phải quá ngắn để em cho em biết được sự thiêng liêng của từ “TÌNH
NGUYỆN”. Hai năm để em biết được những giá trị mà câu lạc bộ dành cho
em. Thời gian trôi qua nhanh quá, bây giờ nhìn lại em thấy mình đã
trưởng thành lên một chút, đã biết suy nghĩ hơn một chút và yêu mọi
người thêm nhiều nhiều chút.
Bây
giờ em chuẩn bị bước sang năm học cuối cùng của thời sinh viên rồi, sắp
trở thành một người giáo viên có trách nhiệm với học sinh, với tương
lai, sự nghiệp của mình rồi. Và em biết mình sẽ phải cố gắng nhiều hơn
nữa để có thể tham gia được hoạt động của câu lạc bộ đều đặn.
Mỗi
một thế hệ ra đi lại có một thế hệ khác tiếp nối. Và em tin rằng các
bạn sẽ làm tốt hơn rất nhiều đấy chị ạ. Chị hãy yên tâm nhé!
Em
cảm ơn các anh chị đã coi em như người em của mình để luôn quan tâm,
động viên, giúp đỡ em. Cảm ơn các bạn đã luôn coi mình là một người bàn
thực sự để chia sẻ, tâm sự. Cảm ơn các em đã coi chị như người chị của
mình để thổ lộ những điều riêng tư nhất. Cảm ơn!
Em
cảm ơn chị đã luôn tin tưởng và dành cho em những tình cảm thân thương
nhất. Chị là một người chủ nhiệm tuyệt vời nhất của em và mọi người. Em
chúc chị luôn vui vẻ, hạnh phúc và thành công!
Cảm ơn VT2A!
Đã cho tôi biết được thế nào là “tình nguyện”
Đã cho tôi biết được rằng: “Tôi thật may mắn”
Đã giúp cho tôi có được những người bạn tuyệt vời
Đã giúp tôi thêm tự tin, vững vàng trong tương lai phía trước
Và cho tôi nhiều hơn những gì tôi mong muốn.
Cảm ơn mọi người vì tất cả!
Nhớ và yêu mọi người!
Latdatkute
Sắp
đến ngày sinh nhật của câu lạc bộ rồi. Em xinh chúc VT2A sẽ giữ mãi
được phong độ, giữ mãi được nét truyền thống đáng quý vốn có. Luôn phát
triển phong trào một cách mạnh mẽ nhất. Và đặc biệt giữ được những tình
cảm tốt đẹp nhất trong lòng các bạn. Cố lên!!!
Thân tặng mọi người (Không nằm trong bài dự thi đâu ạ :D)
Quà tặng cuộc sống
Vì cuộc sống còn quá nhiều nỗi buồn nên niềm vui mà bạn mang đến cho người khác là một quà tặng.
Vì cuộc sống còn quá nhiều thờ ơ và lạnh lùng nên nụ cười thiên thần bạn mang đến cho người khác là một quà tặng.
Vì cuộc sống còn quá nhiều sự tranh đấu nên sự bình yên trong tâm hồn bạn mang đến cho người khác là một quà tặng.
Vì cuộc sống còn nhiều tuyệt vọng nên niềm tin và niềm hi vọng bạn mang đến cho người khác là một quà tặng.
Vì cuộc sống còn quá nhiều cô đơn, hoang sơ nên tình yêu ấm áp bạn mang đến cho người khác là một quà tặng.
Sau
cùng, khi bạn mang đến cho người khác những quà tặng như vậy – từ sâu
thẳm trong tâm hồn bạn luôn cảm thấy hạnh phúc. Đó chính là quà tặng mà
bạn nhận lại được...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét