Hj! Thời gian trôi nhanh thật. Mới đó thôi mà đã 3 năm rồi nhỉ. 3 năm
với biết bao thăng trầm của cuộc sống, buồn vui lẫn lộn. 3 năm với biết
bao khó khăn, nhưng " có biết bao con đường mà sao ta vẫn đi con đường
ấy", con đường đó mình biết rằng sẽ không thật sự dễ dàng và cũng sẽ gặp
nhiều sự ngăn cản và mình vẫn quyết đi. Bởi vì con đường đó là con
đường của sự sẻ chia, sự cảm thông với đồng loại và cũng từ con đường đó
mình mới biết được rằng trên thế giới này còn có rất nhiều người kém
may mắn hơn mình trong cuộc sống. Và sự lựa chọn đó cảu mình càng có
thêm sức mạnh hơn khi mình quyết định là thành viên câu lạc bộ tình
nguyện Vòng Tay Thân Ái (VT2A)!!!
Và đó chính là quyết định đúng đắn. Khi tham gia câu lạc bộ mình được
giao lưu với nhiều bạn hơn, tiếp xúc với nhiều người hơn từ khắp nơi
đều có chung lý tưởng làm cho cuộc sống này thêm ý nghĩa và tươi đẹp
hơn. Và cũng từ khi tham gia câu lạc bộ thì những suy nghĩ và hành động
của mình được lớn dần lên. Trong câu lạc bộ, mọi người coi nhau như anh
em một nhà, cùng chia sẻ với nhau những buồn vui trong mọi chuyện và
cùng tình nguyện. Ôi! nhớ lắm những ngày cùng nhau đi tình nguyện, dù
trời nắng hay mưa mọi người vẫn hăng hái vui vẻ hoàn thành công việc. Có
những hôm mấy anh chị em làm việc mệt quá lăn ra ngủ chẳng nhớ gì đến
ăn uống nữa cả. Nhớ những ngày câu lạc bộ tổ chức sinh nhật thành viên,
chị Ngát phải lên đây từ chiều, thế là mấy chị em cùng nhau đi dạo phố
qua nơi này nơi khác " Một vòng Kì Bá rồi lại Trần Lãm chạy ngược dòng
Trà Lý " . Chuyện của mấy chị em thì cũng chẳng có gì nào là chuyện trên
trời dưới biển, hay đại loại là hỏi thăm nhau ra sao, xong rồi thì lại
bàn sang chuyện của câu lạc bộ. Nói chung là đủ thứ chuyện trên đời
không thiếu chuyện gì cả. Rồi còn những hôm họp ban chủ nhiệm nữa chứ,
nội dung họp thì chẳng có nhiều mà toàn chỉ mấy anh em buôn với nhau. Và
cảm xúc nhiều nhất vẫn là những lần đi tình nguyện dưới Văn Môn. Là
hoạt động thường kì nên háo hức lắm, sáng cố gắng đến thật sớm để không
bị phạt ( 10 ngàn đấy hjhjh), " bình minh vừa rực sáng chứa chan bao hi
vọng, từng nụ cười rạng rỡ bên khuôn mặt thân thương", mọi người cũng
tập trung từ rất sớm để điểm danh tập trung rồi cùng nhau lên đường.
Chặng đường cũng khá dài ( 15km oaoaoa) nhưng nó cũng chỉ như là 1,5km
đối với chúng tôi khi mang trong mình con tim tuổi trẻ - con tim nhiệt
huyết.
Rồi đến nơi thì tập trung vào công việc, dù nắng hay mưa thì tất cả
đều hăng hái làm việc. Nhổ cỏ, dọn vệ sinh xung quanh, phun thuốc muỗi
v.v.... Mọi công việc đều được tất cả làm việc nhanh chóng khẩn trương
hoàn thành để đi thăm các cụ. Khi gặp sinh viên về thăm các cụ vui lắm,
ai cũng đều tươi cười đón tiếp như con cháu trong nhà vậy và chúng tôi
cũng coi các cụ như chính là ông bà trong gia đình mình vậy.
Thật là vui. Rồi khi từ Văn Môn về chỗ anh em " làm việc " tiếp theo
không thể thiếu được là quán kem xôi Thái Lạc, là địa điểm quen thuộc
của cả đội mỗi lần hoạt động về. Quên hết sự mệt mỏi sau một ngày hoạt
động cả đội ngồi lại nói chuện tưng bừng mà quên mất không để ý đến
khách khác ngồi bên cạnh. Câu chuyện cũng chẳng có gì toàn là chuyện
trên trời dưới biển nhưng mà vui ai cũng đều tham gia nhiệt tình dù đang
rất mệt . Thời gian mình tham gia tình nguyện trong VT2A mình đã học
được rất nhiều điều. Từ việc chia sẻ cảm thông với những hoàn cảnh bất
hạnh, đến gắn kết anh em trong đội để giúp đỡ nhau trong mọi việc hay là
ngồi lại bên nhau những lúc vui buồn. Đơn giản thế thôi mà ấm áp và
hạnh phúc lắm. VT2A ơi, ngôi nhà chung của mọi người, nơi ôm ấp những
con người có tấm lòng bao la. Họ đến từ khắp nơi, họ có những hoàn cảnh
khác nhau nhưng họ đều có chung một tấm lòng, một tấm lòng bao la biết
nghĩ và sẻ chia với nỗi đau của người khác dù thật sự hoàn cảnh của
chính họ cũng không phải là tốt đẹp.
Nhưng, cuộc vui nào rồi cũng đến hồi kết thúc. Thời gian không thể
ngừng lại, và mình cũng lớn dần lên, phải lo cho sự nghiệp cho tương lai
sau này. Va rồi công việc và gia đình sẽ là những việc lớn mà mình phải
lo sắp tới khó có thời gian để tham gia hoạt động một cách thường xuyên
như trước nữa. Còn đâu nữa những lần cùng đi với chị Ngát đi dạo khắp
các con phố, còn đâu nữa cái cảnh tập trung sáng sớm đạp xe xuống VĂn
Môn, còn đâu nữa buổi tối cùng nhau thức trông nồi bánh chưng tặng các
cụ dip tết. Ôi! cái ngày xưa ơi. Tạm biệt ngôi nhà VT2A thân yêu, tạm
biệt những người bạn, những người anh người chị người em đã cùng nhau kề
vai sát cánh. Tất cả đều là những kỉ niệm đẹp nhất trong đời mình
Yêu mọi người nhiều lắm!!!!!^^
Dù xa nhưng vẫn nhớ về nhau. Mãi là một gia đình nha!!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét