Thứ Sáu, 17 tháng 7, 2015

VT2A trong tôi

VT2A thân mến! 
Mùa thứ 2 của đời sinh viên đã đến với tôi và cũng là mùa hè tình nguyện thứ 2 tôi được là thành viên trong đại gia đình "Vòng tay thân ái".


      Bây giờ trong tháng hè thứ 2, khi tất cả những người con gái vùng quê như tôi đều đang tất bật giúp đỡ bố mẹ công việc ruộng đồng, cấy hái thì tôi may mắn hơn 1 chút, tôi đang được ngồi giữa lòng thủ đô - tôi đưa em gái tôi đi thi đại học. Hi! Nhưng khi vừa bước chân tới bến xe, tràn ngập trong mắt tôi là màu xanh tình nguyện, những sinh viên rất trẻ, năng động và nhiệt tình, lòng tôi lại rạo rực nhớ về những kỷ niệm lần đầu tiên tôi tham gia tình nguyện.

     Cuộc sống bon chen, hối hả với những nỗi lo về cơm,áo, gạo, tiền mà mỗi người chung ta đã không có nhiều thời gian để quan tam tới những người xung quanh, cuộc sống dần mất đi những tình cảm thân thương, gắn bó giữa người với người. Tôi cũng như thia cũng đã có lúc tôi chỉ nghĩ đến việc học, cố gắng lo cho cuộc sống của riêng mình mà không bao giờ suy nghĩ đến những người xung quanh, không bao giờ nghĩ tới những mảnh đời bất hạnh đang tồn tại trong xã hội này. Tôi chỉ biết kêu ca rằng mình vất vả, hết việc học lại phải làm đồng, làm biển giúp bố mẹ nhưng tôiđâu biết được rằng tôi đã hạnh phúc hơn biết bao con người khác .Hạnh phúc của tôi là vẫn được lao động, dược vui chơi, được tới trường, được gọi 2 tiếng bố mẹ thân thương. Nhưng dù sao muộn vẫn hơn là không đúng không cả nhà,ở cái tuổi 19 tôi đã nhận ra điều ấy,đã nhân ra rằng dù tôi sinh ra trong một gia đình nông dân binh thường, cuộc sống của tôi cũng rất đơn giản nhưng tôi đã may mắn hơn vô vàn những mảnh đời khác sống quanh tôi. VT2A ơi! Tôi cảm ơn cả nhà nhà nhiều lắm,cả nhà đã dạy tôi cách sống hòa đồng, dẹp đi trong tôi lối sống ích kỉ, đã cho tôi trải nghiệm và rút ra rất nhiều bài học trong cuộc sống; cả nhà đã là cầu nối để tôi có cơ hội đến gần hơn với những người kém may mắn hơn tôi, đẻ tôi được giúp đỡ, được sẻ chia phần nào những khó khăn trong cuộc sống của họ. Cũng có thể chỉ là những cãi nắm tay nhẹ, lời chào thân thiện, sự hỏi han quan tâm chân thành dó cũng là những món quà ý nghĩa tới nhứng người mà tôi giúp đỡ. Cũng chỉ cần chừng ấy thôi tôi cũng đủ làm cho họ có thêm nghi lực sống, có thêm niềm vui,càm nhận được xã hội đã không quay lưng lại với những người bệnh tật, cô đơn, nghèo khổ như họ,có món quà vật chất nào ý nghĩa hơn sự quan tân, chia sẻ đó chứ.

      Công việc tình nguyện có rất nhiều ý nghĩa, tác dụng với rất nhiêu người. Dù mục đích ban đầu của người tham gia tình nguyện có là như thế nào thì sau cùng tôi nghĩ tất cả chúng ta đều nhận ra rằng tình nguyện là để gắn kết những trái tim, cùng nhau chia sẻ những khó khăn trong cuộc sống này.

       Tôi còn nhớ như in vào độ cuối thu năm 2010 tôi bắt đầu tham gia clb Vòng tay thân ái, tôi đi theo một người bạn cùng phòng tham gia hoạt động,lúc đầu tôi tham gia cũng chỉ vì mình có nhiều thời gian rảnh rỗi, muốn học tập kinh nghiệm sống, nâng cao khả năng giao tiếp của bản thân. Bây giờ nghĩ lại tôi thấy thật xấu hổ vì những suy nghĩ ích kỷ của mình.

        Lần đầu tiên tôi cùng người bạn thân tên Lan tham gia chuyến đi xuống bệnh viện phong da liễu Văn Môn cùng clb,cảm giác háo hức tò mò đã làm tôi trằ trọc khó ngủ đêm trước khi đi.hj! Nhưng trời ơi! Cảm giác hụt hẫng hoạn toàn, cứ tưởng đi tình nguyện vui lắm, là tha hồ chơi, là muốn làm gì thì làm nhưng... Đoạn đường vừa dài, vừa xóc làm 2 chúng tôi phải khổ sở lắm mới tới nơi, tới đó 2 đứa mệt nhoài lại chẳng quen ai nên cứ thui thủi  một mình, trời nắng to chưa hết mệt thì tôi lại suýt xỉu vì phải làm cỏ giữa trời nắng, cái nắng làm tôi và Lan cháy thui chỉ biết nhìn nhau ngán ngẩm. Nhưng tất cả bao nhiêu đó chỉ làm tôi thấy nản chứ không làm tôi sợ, cho đến khi chúng tôi đi thăm các cụ bị bệnh phong, có cụ bị căn bệnh quái ác cụt chân, cụt tay, nó làm cho cụ không còn nhìn thấy ánh sáng nữa và sống với nỗi ddaaau của sự xa lánh, miệt thị, mất đi cha mẹ, người chồng, người con mà họ yêu quý. Lần đầu tiên ấy tôi đã thật sự thấy sợ, thấy khoảng cách giữa tôi và các cụ xa, rất xa chắc khó có thể gần lại được. Sau lần đi ấy tôi nghĩ sẽ không bao giờ mình đi nữa vì tôi rất sợ nhưng với sự động viên của Lan và một chut tình thương trong lòng tôi đã tiếp tục đi lần thứ 2 rồi thứ 3 và tới bây giờ tôi cũng không biết là đã bao nhiêu lần tôi đã cầm tay các cụ nữa. Sự e dè, sợ hãi trong tôi đường như biến mất, tôi chỉ mong các cụ xem chúng tôi như con cháu để chúng tôi được yêu thương được chia sẻ buồn vui được ngồi cạnh nắm bàn tay không còn lành lặn của các cụ để nghe những câu chuyện về cuộc đời cay đắng sóng gió của cụ, để tôi cảm thấy mình đã may  mắn và hạnh phúc biết bao, càng thêm yêu và chân trọng cuộc sống bên mình.

      Với sức trẻ, khỏe của thanh niên chúng tôi không dừng lại ở việc thăm hỏi những người có hoàn cảnh khó khăn mà chúng tôi còn có rất nhiều hoạt động khác: dọn vệ sinh khu làng Văn Môn, vệ sinh đường phố, gắp bơm kim tiêm, tổ chưc hoạt đọng vui chơi thăm hỏi các em hội người mù, bệnh viện nhi, tổ chức 1-6, tết trung thu cho các em mẫu giáo đặc biệt là những em có hoàn cảnh khó khăn, trợ cấp cho một số gia đình nghèo...

     Vì là tuổi trẻ mà nên tất cả đều hào hứng trong các hoạt động tổ chức văn nghệ,những chuyến du lịch xa nhà, và gia đình VT2A đã cho tôi biết bao kỷ niệm đẹp,cho tôi những suy nghĩ tích cực hơn, cho tôi nhiều lắm những người anh, người chị bao dung, người bạn thân thiết, những người em đáng yêu, cho tôi biết bao sự trải nghiệm cuộc với những hoạt động phong phú đa dạng cho tôi trưởng thành, chín chắn và hãnh diện khi khoác trên mình chiếc áo màu xanh tuổi trẻ và rất cảm ơn VT2A đã cho tôi một tình yêu thật đẹp!

       Những kỉ niệm của tôi với gia đình VT2A nhiều lắm, có cả niềm vui, nỗi buồn, sự vất vả và cả hạnh phúc nữa nhưng kể làm sao cho hết được.Chỉ mong được ở bên cả nhà thật lâu để mãi mãi được yêu thương được hòa chung nhịp đập với những trái tim trẻ tràn đầy tình yêu.

       Tôi mong rằng mỗi thành viên đến với VT2A hãy thật nhiệt tình nhé. Dù clb không đặt ra điều lệ nghiêm ngặt đâu nhưng tôi vẫn mong cả nhà là một khối thống nhất, hoạt động đồng đều đừng ai vi những việc riêng nho nhỏ mà chểnh mảng nhé. Hãy cố gắng thu xếp công việc cá nhân để không bỏ lỡ hoạt động chung của cả nhà. Nếu vắng đi một thành viên cả nhà sẽ buồn, nhớ và giận giận một chút đấy.hj!

                     Tôi viết bài này chỉ với một mong muốn duy nhất là chia sẻ  tâm sự của tôi tới các bạn để chúng ta gần sát nhau hơn, hiểu nhau hơn. Hãy cùng nhau xây dựng gia đình của chúng ta thật bền vững, luôn vui vẻ và tràn đầy nhiệt huyết nhé!

                                                                           YÊU CẢ NHÀ NHIỀU!!!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét