Thứ Sáu, 17 tháng 7, 2015

Thay đổi suy nghĩ

Trong cuộc sống có nhiều diều hạnh phúc nhưng đối với tôi điều hạnh phúc nhất là được làm tình nguyện. Điều này rất là dễ hiểu thôi khi tôi trao yêu thương của mình cho người khác thì thứ tôi nhận lại được cũng chính là sự yêu thương từ người khác dành cho tôi.
 


Lần đầu tiên tôi đi hoạt động tình nguyện là ở bệnh viện phong và da liễu Văn Môn cùng với câu lạc bộ Vòng tay thân ái Thái Bình. Mới đầu tôi chỉ định tham dự cho vui thôi nhưng khi tôi về nơi đây thì mọi thứ trong tôi đã thay đổi hoàn toàn. Cảm giác đầu tiên tôi cảm nhận dược là một cuộc sống bình yên của bệnh viện. Ở đây không có sự ồn ào và cuộc sống bon chen như ở thành phố nơi mà tôi đang sinh sống và làm việc, đó là cái cảm giác tôi đã đi tìm kiêm bấy lâu nay để cho tâm hồn mình thanh thản mỗi khi tôi cảm thấy mệt mỏi với cuộc sống.


Hôm đó vì bận công việc nên tôi chỉ xuống được vào lúc buổi trưa nên hôm đó tôi chẳng làm tình nguyện được gì cả, tôi chỉ kịp đi tham các cụ bị bệnh phong mà thôi. Thật sự lần đầu tiên tôi tiếp xúc với các cụ tôi có sự ái ngại bởi vì tôi chảng biết gì về căn bệnh phong này ngoài việc những người bị nhiễm căn bệnh này thường bị xã hội xa lánh, nhưng khi thấy mọi người trong câu lạc bộ vẫn tiếp xúc với các cụ bình thường thì cái sự ái ngại trong tôi cũng thật sự tan biến. Điều tiếp theo tôi cảm nhận được lá sự đón tếp nồng hậu của các cụ những bệnh nhân phong đối với những người đi làm tình nguyện như chúng tôi. Trong lúc đi thăm các cụ tôi đã chứng kiến được môt hình ảnh mà có lẽ tôi chỉ thấy đươc ở trên phim ảnh và chính hình ảnh đó đã khiến tôi một con người được coi là máu lạnh đã phải cảm động mà suýt rơi nước mắt. Khi đó cụ Dương Văn Hiền tuy rằng cụ đã bị cụt mất ghai bàn tay rồi nhưng vẫn bê ghế ra mời chúng tôi ngồi, những hình ảnh đó cứ ám ảnh tôi đến bây giờ. Các cụ đón tếp chúng tôi nồng hậu quá! Các cụ không phân biệt những người đã hoạt động nhiều hay ít mà các cụ chỉ cần có người đến thăm thì sẽ nhận được sự đón tếp nồng hậu ấy. Tôi đã hứa là sẽ về thăm các cụ mỗi tuần nhưng tôi không thể thực hiện được vì bận mải công việc quá nhưng tôi vẫn ái ngại khi gặp các cụ quá!


Trong lúc chuẩn bị ăn cơm trưa thì tôi gặp được hai chị em Nguyễn Thị An và Nguyễn Văn Khánh. Trời ơi! Đây là con người hay quái vật vậy? Thật là kinh khủng! Thật không thể tin được! Căn bệnh phong quái ác đã làm hai em như thế này sao? Lúc đó tôi thật sự kinh hoàng nhưng biêt làm sao được các em có muốn mình bị mình như vậy đâu, số phận đã bắt hai em phải chịu nỗi đau này. Tôi phải làm gì dể giúp các em bây giờ, tôi chẳng thể làm gì để hai em trở thành những đứa trẻ bình thường cả. Hai em à! Các anh chị luôn muốn những điều tôt đẹp nhất tới hai em, hai em hãy sống tốt nhé!


Sau bữa cơm trưa tôi đươc tham gia một trò chơi cùng câu lạc bộ, tuy rằng mới tham gia lần đầu nhưng với bản chất ham chơi nên tôi hòa nhập vào cuộc chơi rất nhanh, lúc đó mọi sự ngần ngại của tôi tự dưng biến mất. Hoạt động buổi chiều hôm đó là giao lưu văn nghệ với các cụ vì là lần đầu tham gia nên tôi chẳng cod tiêt mục nào cả, tôi chỉ nhảy một đoạn break dance thôi! Mặc dù tôi đã từng đi diễn trên nhiều sân khấu lớn nhưng lần ấy tôi nhảy rất run.
Kết thúc một ngày hoạt động là phần thông báo về hoạt động tiếp theo và phần giới thiêu về bản thân của từng người. Và tôi đã rất ấn tượng về chị Ngát chủ nhiệm câu lạc bộ. Nếu được nhận xet về chị thì chị là một con người nghị lực, rất yêu đời, vui tính và có khả năng làm người khác hâm mộ mình. Người xưa đã nói "Cuộc vui nào rồi cũng phải tàn" tôi rời bệnh viện với nhiều sự nuối tiếc và rất nhiều câu hỏi "Khi nào các anh chị lại về đây?"

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét