Thứ Sáu, 17 tháng 7, 2015

Ký ức Văn Môn

“Chủ nhật ngày 6/12/2009(20/10 AL): Lần đầu tiên mình cùng các bạn trong CLB Vòng tay thân ái về làm hoạt động ở làng Phong Văn Môn xã Vũ Vân – Cuộc sống của các cụ ở đây còn nghèo khổ và đáng thương quá. Mình muốn làm gì đó để  bớt đi nỗi buồn cho các cụ”


Những dòng cảm nhận được mình ghi lại trong cuốn sổ tay nhật ký trong ngày đầu tiên về hoạt động ởVăn Môn. Sinh ra và lớn lên trên mảnh đất Thái Bình vậy mà đến đúng chủ nhật ngày 6/12/2009 mình mới biết tới làng phong Văn Môn. Đạo Phật luôn nhắc tới nhân duyên và mình phải cảm ơn cuộc sống, cảm ơn duyên số đã cho mình có duyên được đến với làng phong. Để mình được cảm nhận chân thực hơn về cuộc sống, để mình biết sống ý nghĩa hơn. Sinh viên với biết bao thời gian rảnh rỗi những ngày cuối tuần và như thế những hoạt động của CLB đã cuốn hút mình từ lúc nào mình không hay. Thời gian đó Văn Môn đã gắn bó cùng mình với biết bao kỷ niệm. Những tiếng cười vui vô tư, rạng rỡ của các thành viên khi gặp gỡ, khi sinh hoạt CLB. Cũng có cả những giọt nước mắt rơi khi khi tận mắt chứng kiến cảnh các cụ ở khu liệt phải bò lết trên nền nhà với những cùi tay phải tỳ lết lâu ngày đã trở nên chai cục.  

Với Văn Môn mình có những kỷ niệm  không bao giờ có thể quên được. Người đã đi xa về thế giới bên kia nhưng những gì còn đọng lại giống như sự ra đi của những người thân thích ruột thịt.
Trở về Văn Môn Một ngày hoạt động tình nguyện, cũng như bao ngày khác, trước tiên mình và một số bạn tìm đến ông Đạm, mọi thông tin ốm đau của các cụ mình đều được biết qua ông. Sau một hồi chuyện trò thì vẫn câu hỏi:
- Ông ơi! Ở làng mình các cụ vẫn khỏe chứ ạ?
- Không cháu ạ! Có cụ Trù chủ tịch CLB thơ mấy bữa nay ốm nằm liệt giường. Ông… bị ngã ngoài hiên gẫy chân tới lần thứ 3 rồi hiện vẫn đang nằm ngoài bệnh xá, nhưng có con gái về chăm sóc, mấy người khác thì ốm vặt thôi.

Biết thông tin, chúng tôi xin phép ông sang luôn bệnh xá thăm hai cụ đang ốm nặng. Ông Trù là ai? Ông có gì đặc biệt đối với mình mà sao lần đầu tiên tới thăm ông mình đã có cảm giác như tới bên người thân thích ruột thịt. Ngày đó, Nam - một thành viên năng động, tích cực trong CLB luôn cùng tôi đồng hành về Văn Môn. Bất kể ngày nào, cứ miễn có thời gian rảnh rỗi là chúng tôi tìm về thăm cụ để được chăm sóc, gần gũi và động viên cụ. May mắn có được cơ thể lành lặn, tôi lại càng  thấy thương cảm với bệnh nhân ở Văn Môn biết bao. Chỉ khi cụ Trù nằm viện, tôi mới thấy tận mắt sự mất mát trên cơ thể cụ. Căn bệnh phong đã khiến cho cụ không còn được lành lặn. một bên chân đã bị loài vi khuẩn độc ác ăn tới quá đầu gối. Một bên chỉ còn một cẳng chân không bàn. Hai cánh tay kia- đã cho ra đời biết bao tác phẩm thơ tuyệt tác được đăng rất nhiều trên các báo, nhưng có ai biết rằng bàn tay của cụ không còn lành lặn, bàn tay còn lại đã bị căn bệnh hủy hoại giờ chỉ còn là cùi tay tới tận mắt cá. Một cơ thể thiếu sót đã gắn với cuộc đời cụ từ những năm cụ còn rất trẻ. Cuộc sống với biết bao khó khăn chồng chất, nhưng hơn bất cứ mọi thứ, trên khuôn mặt phúc hậu của cụ vẫn luôn tươi tỉnh đầy sức sống, kể cả những thời gian cụ mằm liệt trên giường bệnh. Những hôm chúng tôi đến, chỉ gặp cụ bà cùng hoàn cảnh như ông, hàng ngày tập tễnh ra khu bệnh xá chăm sóc chồng. Bà cũng đã già yếu lắm rồi, bước đi khó nhọc vì chiếc chân giả  cùng với đôi bàn tay không còn lành lặn. Tôi gặp cụ như một mối duyên tiền định. Tôi không biết cụ họ gì? Không biết cụ bao nhiêu tuổi? Cũng chưa từng được đọc những vần thơ do cụ sáng tác. Có lẽ thông tin duy nhất mà tôi biết và còn nhớ đó là quê hai cụ ở Hải Phòng. Khi bị bệnh thì hai cụ chuyển về Văn Môn trị bệnh và sống luôn ở đây cho tới cuối đời. Những ngày đầu chúng tôi xuống thăm cụ trong bệnh xá, khuôn mặt cụ vẫn luôn tươi tỉnh cười với chúng tôi. Ánh mắt cụ thật sáng và đẹp. Ánh mắt đó như truyền tới chúng tôi biết bao sự yêu thương, quý mến. Mọi sự phiền muộn trong cuộc sống của tôi dường như tan biến khi tôi chăm sóc cụ. Mặc dù tôi biết cụ rất đau đớn về thể xác. Công việc lau người, vệ sinh cho cụ là do các cô y tá làm. Vì vậy mà gần một tuần sau, khi cúi xuống gầm giường xua đuổi những con muỗi vằn đang cố len qua khe giường chui vào trong màn của cụ tôi mới không cầm nổi nước mắt. Tay chân cụ không cử động được, không thể nói rõ và luôn khó thở, đó chỉ là một phần đau đớn. Tôi đã không thể ngờ được sau hơn một tuần nằm liệt giường, phần thịt ở mông cụ đã bị loét ra và rỉ mủ.  Mỗi lần về thấy cụ nằm đắp chăn ngang người, thấy mồ hôi làm mái tóc bạc phơ lâu ngày không được cắt của cụ ướt sẫm. Tôi thương cụ mà chỉ biết lấy khăn ấm thấm nhẹ lên mặt và lau tóc trên đầu cho cụ bớt ngứa ngáy. Tôi đâu có biết cụ chỉ được mặc manh áo mỏng che thân, còn phần dưới luôn phải đắp chăn để các cô y sá tiện vệ sinh và chữa trị vết loét.

Thời tiết tháng 3 thật không dễ chịu chút nào đối với những bệnh nhân nằm liệt như cụ. Trời mưa sâm nhiều, thi thoảng mới có chút nắng yếu ớt khiến cho căn phòng bệnh xá càng trở nên ẩm thấp và có mùi khó chịu. Muốn mở cửa sổ cho không khí thoáng đãng thì lại sợ gió lùa vào sẽ khiến cụ cảm lạnh. Tôi thương cụ mà không làn được gì hơn, chiếc giường ở bệnh xá thiết kế một ô vuông phía dưới để bệnh nhân nằm liệt tiểu tiện luôn trên giường. Chính vì vậy mà phần mông của cụ bị lọt xuống phía dười. Cụ bị muỗi đốt mà không thể đưa tay xuống gãi. Cụ cũng không hề yêu cầu hay đòi hỏi gì mặc dù thời gian đó cụ vẫn có thể nói thếu thào. Tôi muốn làm gì đó, nhưng hễ chạm tới phần thịt đó là mặt cụ lại nhắm nghiền mắt rồi sắc mặt cụ tím tái đi. Thấy cụ như vậy tôi không đủ can đảm để làm gì hơn nữa. Và chúng tôi lại chỉ có thể bắt đầu những câu chuyện vui hy vọng cụ sẽ bớt đi sự đau đớn. Cụ ăn uống kém dần, ban đầu là vài thìa nước cháo, sau đó đền hộp sữa tươi nhỏ có lúc cụ cũng không dùng hết. Từ khi nằm ở bệnh xá, lần đầu tiên tôi thấy cụ cố để từng thìa sữa ngấm dần xuống ruột, mắt cụ vừa rơm rớm lệ. Cụ đã phải chịu những cơn đau thể xác mà không muồn để mọi người thấy. Vì dù đã rất yếu nhưng mỗi khi nhóm thành viên trong CLB đền thăm, Cụ đều cố gắng để khuôn mặt luôn được tươi tỉnh. Hơn một tháng trời nằm liệt, một ngày trở về bệnh xá, xoa nhẹ cánh tay và động viên ông, tôi thấy nước mắt cụ lại trào ra. Cụ đau  quá má khóc hay vì cụ đang nghĩ tới điều gì? Hôm đó cụ cũng không thể nói thều thào để tôi có thể ghé sát tai vào cụ mà nghe được nữa. Tôi ngồi bên cụ, nghĩ về cuộc sống, nghĩ về những con người đã vượt lên số phận để hòa mình với cuộc sống, tự tin và yêu đời hơn. Luôn biết dành tặng cho mọi người những nụ cười hạnh phúc nhất. Nam cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi khi cậu ra mở hé cánh cửa sổ. Trời nắng nhẹ. Cụ nhìn ra phía ngoài của sổ. Tôi cảm nhận được rồi cụ sẽ thấy dịu bớt nỗi đau hơn khi ngắm nhìn cảnh vật thiên nhiên. Tôi chợt nghĩ tới một bài hát nhẹ nhàng và chiếc điên thoại nhỏ vang lên: 
Anh sẽ là dòng sông 
Để em là biển rộng 
Anh sẽ là gió lộng 
Để em là mây bay 
Anh sẽ là nắng mai 
Để em là hoa đỏ 
Anh sẽ là lối Nhỏ 
Để em bước vào đời

Đời em là chim én bay 
Đời em là hương tỏa đâu đây 
Đời em là bình minh rực cháy 
Đời em là hạnh phúc tràn đầy 
Đời em là câu hát ru 
Đời em là sáo diều vi vu 
Đời em là tình yêu bốc cháy 
Anh đã cho em mùa xuân này

Tôi ngồi im lặng, cùng nhìn ra ngoài bầu trời và lắng nghe bài hát. Đôi mắt cụ dần khép lại. Cụ nằm và cảm nhận trọn vẹn ý nghĩa từng lời bài hát. Câu hát cuối cùng kết thúc. Trời đã về trưa, Nam ngồi giường bên kia giục tôi: “Mình mắc màn cho ông nghỉ, hôm sau rồi lại đến thăm ông.” Tôi đồng ý, đứng lên mắc màn cân thận rồi chào ông ra về. Tôi xoa nhẹ tay ông, ông mở nhẹ mi mắt nhìn chúng tôi như căn dặn bao điều.
Đạp xe gần 30 km trở về nhà. Ngày hôm sau với công việc bận mải tôi không về thăm cụ được.
“Thứ 3, ngày20/4 (7/3 AL)  Cụ Trù mất.
Thứ 4 , ngày 21/4 ( 8/3 AL)  Hôm nay mình mới biết tin cụ Trù mất. vậy là trước lúc hoàn thành ý nguyện được hỏa thiêu, mình đã không được gặp cụ rồi. Mình với cụ không ruột thịt thân thích mà sao mình thấy quý mến và thương cụ quá. Dù sao sự ra đi của cụ có lẽ cũng là một lối giải thoát giúp cụ không phải chịu sự đau đớn về thể xác. Cụ đã ra đi nhẹ nhàng và thanh thản. Con sẽ luôn cầu mong cho cụ sớm được siêu thoát...”

Tôi rưng rưng nước mắt khi viết những dòng nhật ký về cụ. Sinh lão bệnh tử là quy luật của cuộc sống. Tôi biết điều đó. Sự đau đớn về thể xác không thể làm con người ta nhụt chí. Điều quan trọng là ta sẽ sống như thế nào trên đời để tâm hồn ta luôn thanh thản và nếu có ra đi thì đó cùng là sự ra đi nhẹ nhàng và mãn nguyện. Cụ Trù đã về nơi suối vàng nhưng trong tâm trí tôi, nụ cười ấy, ánh mắt ấy  tôi sẽ không bao giờ quên được. mỗi lần cùng CLB về hoạt động ở Văn Môn gặp ông Đạm, ông Hiền.. Các ông luôn nhắc tới những tình cảm đặc biệt của CLB chúng tôi mà như ông nói thì đó là “Món quà đặc biệt nhất mà bệnh nhân ở Văn Môn được cuộc sống trao tặng - món quà thiêng liêng như tình cảm ruột thịt trong một gia đình”.  Khi đó tôi lại tới thăm cụ bà, thắp nén hương thành kính lên cụ ông, và mỗi lần đứng trước khung ảnh của cụ tôi lại nhìn cụ và mỉm cười. tôi sẽ cố gắng để luôn được như cụ - luôn luôn mỉm cười.

Thời gian trôi qua mau, giờ đây tôi cũng khá bận rộn với công việc, nhưng những ngày tháng hoạt động trong CLB Vòng tay thân ái sẽ là mãi những kỷ niệm đẹp mà tôi không thể nào quên. Tôi sẽ phải luôn cố gắng để làm được nhiếu hơn nữa những điều tốt đẹp cho cuộc sống bởi: “Sống là cho đâu phải nhận riêng mình”.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét