Trong
chúng ta mỗi người sẽ có một câu trả lời riêng khi nhắc tới 2 chữ TÌNH
NGUYỆN. Với tôi, TÌNH NGUYỆN đơn giản chỉ là CHO và NHẬN. Tôi đã đọc ở
đâu đó một câu nói rất ý nghĩa: “Cuộc sống là một quá trình cho và nhận.
Nếu bạn giữ lại, bạn sẽ chẳng nhận được gì. Nhưng nếu bạn cho đi, bạn
sẽ nhận được rất nhiều, từ cuộc sống, từ con người và từ chính bạn”. Tôi
đến với VT2A cũng chính từ những điều như thế.
Nếu
bạn hỏi tôi rằng kỉ niệm đẹp nhất và đáng nhớ nhất đời sinh viên của
tôi là gì? Tôi sẽ không ngần ngại mà trả lời bạn rằng: Đó là 3 năm tôi
gắn bó với VT2A, với những người anh, người chị, người bạn yêu quý của
tôi! Bạn có tin không? – Với tôi, đó là tất cả đấy!
Mỗi
một năm, tôi lại có thêm những người bạn mới, những niềm vui nho nhỏ cứ
lớn dần lên trong tôi khi được chia sẻ, được chung tay giúp đỡ mọi
người với những việc nhỏ nhặt nhất, được tranh ăn, tranh chỗ ngủ, được
gào thét điên cuồng với các ông anh, bà chị, với những người bạn. Ôi!
Đáng nhớ biết bao!
VT2A năm đầu tiên konpe tôi xuất hiện.
Tôi
biết tới VT2A thật tình cờ khi cùng mấy người bạn trong lớp tới dạy kèm
cho các em ở hội người mù. Ngày ấy nhìn thấy các em ấy tôi vừa thương
lại vừa cảm phục chúng. Tụi nhỏ ấy chỉ chạc tuổi lũ em tôi thôi nhưng
chúng có nghị lực thật phi thường. Không chỉ 2 đệ tử ruột là Khanh và
Trang mà tất cả tụi nhỏ ở đó đều coi tôi là chị, là bạn của chúng. Mấy
chị em lúc nào cũng cười toe toét với nhau. Tôi vẫn nhớ như in hình ảnh
những em nhỏ xíu lần đầu tiên xa bố mẹ lên học hòa nhập cùng các anh
chị. Cô bé Mơ nhớ nhà khóc suốt ngày đêm, mặc kệ các cô, chú, anh,chị dỗ
dành hay bé Chi “zin zin” có giọng nói giống hệt chương trình quảng cáo
sữa zin zin; rồi cu cậu Đàn hễ có anh chị nào tới chơi là sà vào lòng
đòi bế rồi hỏi đủ thứ chuyện trên trời dưới biển. Mới thế mà đã 3 năm
rồi, nhanh thật. Bây giờ,tụi nhóc ấy cao lớn lắm cơ, lớn vượt cả tôi.
Các em không còn khóc nhè, còn mè nheo như hồi nào nữa mà đã biết tự
bảo ban, giúp đỡ lẫn nhau.
Cũng
chẳng rõ tôi chính thức tham gia VT2A từ ngày nào, nhưng sự kiện đánh
dấu sự có mặt của konpe tôi là ngày 18/4/2009 - kỷ niệm ngày Người
khuyết tật Việt Nam ở hội người mù Tỉnh. Ngày ấy konpe tôi hiền lắm,
nhát lắm, ngoan lắm lắm luôn. Thật đấy! Chẳng thế mà đàn anh phạt lên
múa bài “một con vịt” trước hội trường konpe cũng múa như đúng rồi
ấy.axax.(bây giờ chỉ toàn bắt nạt các em nó thôi.keke). Rồi những chuỗi
ngày dài sau đó là những ngày rong ruổi cùng những ông anh, bà chị,
những người bạn – những cái tên lừng lẫy một thời của VT2A : nào là anh
Thêm, anh Sự, anh Nam, anh Phú, anh Linh péo, anh Linh ĐH, anh Dương,
anh Bình, anh Linh còi(chồng 6), anh Sĩ, anh Thưởng, anh Phong, anh Tuấn
HD... Rồi thì chị Na, chị Hà tb, chị Thúy kt, chị Chung, chị Phượng ớt,
chị Duyên, chị Ngoan, chị Hà sp, chị Liên, chị Phương(xinh gái)
và pà già Ngát..; còn cả đám Cương, Dinh, Duẩn, Tuấn, Nguyệt lost, Thắm
sp, Nhung took, Oanh cđY nữa nhỉ. Suýt quên. Hihi. Nhớ lắm ấy những ngày
xưa anh chị em cưỡi ngựa sắt xuống Văn Môn, vừa đi vừa hát nghêu ngao,
mặc kệ nắng mưa. Nhớ lắm ấy cái ngày chia nhau từng ngụm nước, từng mẩu
bánh chống đói. Rồi thì khách sạn bờ đê trú nắng, hay những bữa cơm ăn
rình nhà u.
Nhớ
lắm ấy chương trình giao lưu lần đầu tiên với Clb Những Ước Mơ Xanh Hà
Nội. Nhớ lắm cái chương trình “Tiếp nước mùa thi” lần đầu tiên anh em ra
quân xung quỹ clb. Có ai như konpe tôi 2h sáng bắt mẹ chở ra nhà anh
Phong nấu nước cùng mọi người không? Rồi vừa bán nước vừa chạy công an
nữa chứ. Nhớ lắm 3 ngày thi khối A mưa tầm tã, vừa bán nước vừa rét run;
rồi 3 ngày thi khối B nắng chang chang anh em vẫn đội nắng đi bán đáp
án thi. Mưa là thế, nắng là thế nhưng tất cả mọi người đều đồng lòng
chung sức, cười đùa vui vẻ. Rồi những lần tổ chức vui chơi ở bờ đê nữa
chứ. Thú vị cực kì luôn. Nhớ lắm, nhớ lắm lắm cái ngày xưa ấy!
VT2A những năm tiếp theo...
Tôi
được vi vu nhiều với mọi người nên tôi trưởng thành hơn, nói nhiều hơn,
cười nhiều hơn và cũng “xí xớn” nhiều hơn. Chẳng thế mà mọi người vẫn
luôn gọi là “loa thùng clb”.
Sang
tới năm thứ 2 tham gia, clb lại có thêm những gương mặt mới cũng hoành
tráng không kém. Tôi lại có thêm những người bạn cùng tuổi như Khuyên,
Liễu vh, Duân y, Hữu, Ba, Huyền Thanh, Tâm Anh, Triệu Linh, Chí Linh,
Hiếu kent, Huân kt, Hiên, Lan, Xuân, Giang sp...cả những anh chị mới
tham gia như chị Lành, chị Phượng, chị Phú sp, anh Tùng phê, anh Tâm
....và còn đội ngũ đông đảo những đứa em gọi tôi bằng chị như Thủy tb,
Long “cô đồng”, Linh y, Dung y... Vinh dự lắm ấy chứ.Vẫn là những hoạt
động thường kì của clb nhưng đã được tổ chức quy mô hơn, hoành tráng hơn
năm trước. Rồi anh em hò nhau đi xin tài trợ tổ chức chương trình. Tự
tay mang những phần quà, những đồ quyên góp được đi ủng hộ. Còn cả những
đêm thức trắng bên nồi bánh chưng chuẩn bị chương trình tết cho các cụ ở
Văn Môn nữa chứ. Đáng nhớ biết bao!
Năm
nào clb cũng có những đợt tuyển thành viên mới, những gương mặt mới lại
lần lượt xuất hiện. Có bạn thì rụt rè, nhút nhát y hệt như konpe tôi
ngày ấy, nhưng cũng có bạn bạo dạn và tự tin hơn hẳn. Các bạn ấy, nào là
Mơ sp, Lan, Diệp, Thắm sp; nào là Thực, Sơn kt, Thanh, Hương, Tính sp,
Sen pc, Duy tb; nào là Tùng Bùi, Minh kt, Tiến pc....những gương mặt ấy
vẫn xuất hiện đều đặn với các hoạt động clb. Với những ý tưởng độc đáo,
sáng tạo hơn: những clb ve chai, những buổi tụ tập trà đá chém gió lần
lượt xuất hiện. Anh em có nhiều dịp ngồi lại với nhau, cùng trò chuyện,
cùng chia sẻ để hiểu nhau nhiều hơn.
Tuy
vậy, bên cạnh những niềm vui cũng có những lần tranh luận gay gắt do
bất đồng quan điểm, do mọi người chưa hiểu rõ ý nhau. Thế nhưng chỉ một
cái siết tay thật chặt từ một ai đó, chỉ từ những cái nắm tay thể hiện
tinh thần đoàn kết mọi người lại vui vẻ cười đùa.
Tình
yêu với VT2A vẫn luôn còn đó nguyên vẹn trong trái tim tôi như ngày
nào. Tôi luôn tự hào rằng mình là người gắn bó với VT2A dài hơi và được
nếm trải nhiều những thăng trầm của VT2A hơn cả. Đã không biết bao lần,
tôi rỉ tai pà già: em không tham gia clb nữa đâu chị ạ. Nhưng có hoạt
động nào tới phút chót lại không thấy cái mặt tôi toe toét cười nói với
mọi người đâu chứ.
Ba
năm tham gia clb tưởng là dài mà sao nhanh thế. Mới thoáng cái mà đã 3
năm, đã ra trường,đi làm. Thời gian tham gia clb không còn được nhiều và
thường xuyên như trước làm tôi thấy buồn và tiếc lắm. Buồn thật đấy,
tiếc thật đấy nhưng tôi luôn có một niềm tin với VT2A - niềm tin ở những
9x tự tin, năng động như những Anh Đức, Trang Phạm, Dương tb, Huế kt,
Uyn, Ly lém lỉnh, Đông đứng đắn; rồi thì Hổ Phách, Thảo Khấu, San, Thủy,
Trang, Hùng, Lộc... Những gương mặt mới này, những làn gió mới sẽ bước
tiếp những bước đi còn dang dở của những người anh, người chị thổi bừng
lên sức sống của một VT2A nhiệt huyết, trẻ trung - một “Vòng tay thân
ái” sẵn sàng mở rộng lòng mình, dang rộng vòng tay để sẻ chia, để giúp
đỡ.
Khi
ngồi viết những dòng tâm sự này, bao kỉ niệm trong tôi lại ùa về. Ước
gì thời gian quay trở lại những tháng ngày ấy, để tôi vẫn còn là “loa
thùng” nhí nhố như ngày nào, vẫn xe đạp teen ca hát cùng mọi người, vẫn
“học đi mấy đứa, mai chị chở sang chùa”, vẫn “eo ui, mọi người quá đáng
bắt nạt em kìa”, vẫn “u ơi,hôm nay con báo cơm nhà u nhé”, vẫn “cả nhà
ơi, cố lên nào!”...
Có
một điều, không chỉ riêng tôi mà tất cả mọi người đều tin tưởng chắc
chắn chúng ta luôn cùng VT2A đồng hành dù ở bất cứ nơi đâu, đúng không
cả nhà?: “Tình yêu sẽ luôn luôn còn mãi, tình bạn sẽ luôn còn hoài, để
ta sẽ mãi mãi khắc ghi một thời thơ ấu dấu yêu. Một điều ước tuy thật
nhỏ bé, ta sẽ ước có nhau suốt đời. Tình bạn sẽ mãi mãi không phai,
không phai bạn ơi...!. Dù xa cách nhưng trái tim ta luôn hoài nhớ nhau.”
Thay
cho lời chúc, “loa thùng” muốn gửi một lời cảm ơn chân thành nhất và
một lời nhắn tới các anh, các chị, các bạn cùng các em – những người đã,
đang và sẽ luôn đồng hành cùng VT2A : Hi vọng rằng 18/8 cả đại gia đình
VT2A chúng ta sẽ đoàn tụ. Mong rằng các đàn anh, đàn chị, những thế hệ
vàng của VT2A sẽ tề tựu đông đủ.
“Loa thùng” YÊU cả nhà nhiều lắm!
5
năm rồi đấy cả nhà ạ! Một quãng thời gian khá dài với những nỗ lực,
những sự cố gắng của tất cả các thành viên để tạo lên một đại gia đình
VT2A như ngày nay, cũng như những bước thăng trầm của clb mà bạn và
tôi,chúng ta cùng nhau vượt qua.( continue)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét