Thứ Sáu, 17 tháng 7, 2015

Người yêu

Bạn  hỏi VT2A trong tôi là gì ư? Tôi sẽ trả lời VT2A là gia đình của tôi, là một gia đình rất ý nghĩa với tôi, là những tình cảm mà tôi giành cho các thành viên trong gia đình ấy: gần gũi, đồng cảm, chia sẻ, gắn bó, yêu thương. Là những việc mà tôi đã làm cùng các thành viên trong gia đình ấy: cùng tình nguyện, cùng giúp đỡ người khác, cùng vui chơi, cùng ca hát, chia sẻ. Là những thứ mà tôi cho đi và được nhận lại và cả những kỉ niệm không bao giờ tôi quên trong cuộc đời này. Nhưng hôm nay, tôi muốn nói về một người rất quan trọng với tôi trong gia đình ấy, người đã giúp đỡ tôi trong các hoạt động của clb, chia sẻ với tôi rất nhiều điều riêng tư trong cuộc sống và dạy tôi rất nhiều điều từ chính cuộc sống của chị, người mà tôi luôn coi như một người chị gái của mình, người mà không ít người trong số chúng ta khi nói xấu gọi là Bà Ngát.^^.

Lần đầu tiên gặp và biết chị là chủ nhiệm clb, tôi thực sự rất sốc bởi tôi nhìn thấy chị ngồi xe lăn. Tôi đã thực sự không tưởng tượng được rằng người sẽ tổ chức cho chúng tôi các hoạt động  tình nguyện lại có hoàn cảnh như thế. Và tôi thắc mắc không biết chị chủ nhiệm ấy sẽ tổ chức clb như thế nào chứ? Nhưng rồi mới đó mà đã hai năm trôi qua. Hai năm không phải là một khoảng thời gian không dài nhưng những khi cùng làm tình nguyện, cùng chia sẻ, cùng vui chơi cũng đủ để tôi biết thêm được rất nhiều điều về chị chủ nhiệm clb của chúng ta và có rất nhiều điều ý nghĩa tôi học được từ chị.
Đó là lần đầu tiên nói chuyện với chị. Tham gia clb đã lâu nhưng chưa bao giờ tôi nói chuyện với chị một lần. Hôm đó sinh hoạt clb ở bảo tàng, tôi đứng cạnh chị và đột nhiên chị hỏi: ”Thu này, e bảo mấy bạn kia tập trung xếp hàng vào đi”. Ngớ cả người,mình có tên là Thu đâu. Tôi bảo: “Em không phải tên Thu chị ạ”. ”Ơ thế à, chị xin lỗi, chị nhầm. Thế em tên gì nhỉ,hì hì?” ...Và hai chị em bắt đầu nói chuyện với nhau từ khi đó. Mình đoán chắc cái vụ nhầm tên đó là do “bà ấy” giả vờ để hỏi tên của mình ấy.he2. Nghĩ lại mới thấy chủ nhiệm của chúng ta thật là ĐIÊU phải không?
Đó là những lần chị cau mày cau mặt với mình, nói mình: “Sao em cứ động tay động chân như con trai vậy”, “Sao em cứ ăn mặc như con trai vậy, chị chả thấy em có chút nữ tính nào cả”,...
Đó là những lần có vấn đề trong chuyện tình cảm hay cả khi cãi nhau với thằng bạn thân thì cũng gọi cho chị buôn dưa. Bị chị mắng cho nhưng phụng phịu trẻ con một tí là chị lại dỗ. Chị an ủi và luôn có những lời khuyên thật đúng. Và biết bao lần như thế mà vẫn chưa có một lời cảm ơn với chị.
Thích nhất cái câu hỏi “đểu” khi có buổi họp clb mà mình cao su: “Em nhìn hộ chị xem đồng hồ của em là mấy giờ rồi?” và cũng sợ nhất là những câu nhắc nhở khuyến mãi kèm theo.^^
Thấy thân thương nhất là những cái lườm. Lườm khi mình trêu, lườm khi luôn cao su trong mỗi buổi họp mà còn lí do, lườm khi gây ồn trong buổi họp BCN,...
Thấy ấm áp và gần gũi mỗi khi hai chị em tâm sự. Chuyện gì cũng có thể kể với chị. Cảm giác như chị là chị gái của mình. Luôn ước “Giá bà ấy là chị gái mình thật!”.^^
.............                                            
Ôi, kỉ niệm thì nhiều lắm, kể cả ngày cũng chả hết. Và tôi chắc chắn rằng ai trong clb chũng ta cũng đều có những kỉ niệm với “bà ấy” phải không?^^. Với tôi, không chỉ cùng tình nguyện, cùng chia sẻ, chị cũng đã dạy tôi được rất nhiều thứ. Hai năm sinh hoạt trong gia đình VT2A, tôi học được từ chị tinh thần lạc quan vượt lên hoàn cảnh để giúp đỡ người khác. Những khi thấy chị chỉ cần nói một câu mà có thể làm cho tất cả mọi người nghe theo, tôi thực sự rất nể phục cách chị điều chỉnh, quan sát và lôi cuốn mọi người vào hoạt động. Rồi những hoạt động dù lớn dù nhỏ, ở trại phong, ở hội người mù hay bệnh viện nhi đều thành công rực rỡ, đó không chỉ là do công sức của các thành viên trong gia đình mà còn nhờ một chủ nhiệm có kinh nghiệm và năng lực như chị góp phần hoàn thành. Chị là một người thực sự có năng lực trong gia đình VT2A, là người luôn gần gũi với các thành viên trong gia đình, tinh thần lạc quan và năng lực của chị khiên tôi có nhiều lúc thấy ghen tị và thực sự tôi thấy mình cần phải học hỏi chị rất nhiều.
Hôm nay nhân dịp clb tổ chức cuộc thi viết này tôi mới có dịp viết được những cảm xúc trong tôi về một thành viên trong gia đình VT2A đáng yêu của tôi. Qua đây cũng muốn nói với bà chị già của tôi: “Cảm ơn chị vì những gì chị đã dành cho em, em yêu chị rất... bình thường thôi, không nhiều đâu nên chị đừng sợ, chỉ đủ để em sẽ “hành hạ” chị theo cách của em đến hết cuộc đời này”.ha2.
Chúc bà chị già và các thành viên trong gia đình yêu quý của tôi luôn mạnh khỏe. Chúc gia đình VT2A của chúng ta luôn ấm áp và đầy ắp tiếng cười. Yêu lắm VT2A cụa tôi! :X

Trần Hường - Vâng Tôi Điên

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét