Tôi biết
đến VT2A nhờ một người bạn thân. Bạn ấy đã rủ tôi đi cùng vào một lần
hoạt động của câu lạc bộ khi về Bệnh viện phong và da liễu Văn Môn. Khi
đó tôi chưa biết gì về (nó) và cũng không hiểu (nó) như thế nào.
Trong
buổi tham gia hoạt động đầu tiên với rất nhiều bỡ ngỡ so với mọi người
vì tôi chưa quen ai cả. Nhưng cũng vào buổi đầu tiên đó, tôi đã gặp gỡ,
thấy được sự ấm áp khi tiếp xúc và trò chuyện với mọi người. Ở một nơi
nào đó trong trái tim đã mách bảo - và từ ngày đó, tôi quyết định tham
gia VT2A. Ngày 15-4-2012.
Tôi là
người thích những hoạt động xã hội, luôn muốn giúp đến và giúp đỡ những
người có hoàn cảnh khó khăn hơn mình. Khi trò chuyện với ông bà ở bệnh
viện phong, tôi càng cảm thấy thương họ hơn khi nghe về sự vất vả và cả
sự xa lánh của gia đình đối với ông bà. Nếu không đến với Văn Môn (địa
chỉ hoạt động thường xuyên của VT2A) thì tôi đã không biết lại có những
người thiếu thốn tình cảm đến vậy. Như
những người khác, tôi cũng có một cảm giác trước khi gặp ông bà. Đó là
cảm giác sợ hãi và không dám đến gần. Nhưng tôi đã bị cảm hóa khi được
trò chuyện với ông bà. Khi tôi đến, ông bà mừng và nói: "Các anh chị
sinh viên tình nguyện lại về rồi các ông bà ơi!". Lúc đó tôi đã không
biết vì sao ông bà lại mừng khi chúng tôi đến đến vậy. Tôi thực sự ngỡ
ngàng trước câu nói đó.
VT2A đã
để lại cho tôi nhiều kỷ niệm khó quên. Với ai đó vào VT2A có lẽ là đơn
giản, nhưng với tôi thực sự là một chuỗi những điều đáng nhớ.
Vào ngày
Người khuyết tật Việt Nam 18-4-2012, tôi đi cùng mọi người tổ chức giao
lưu văn nghệ cho các em ở Hội người mù tỉnh Thái Bình. Có một anh đã hỏi
tôi: "Em thấy câu lạc bộ thế nào?". Tôi đã nói luôn những gì tôi đang
nghĩ: "Em rất vui khi được tham gia vì đã giúp em biết chia sẻ, biết
cảm thông và quan trọng là biết cách sống và vượt qua khó khăn". Anh
nói: "Đúng thế em ạ! Anh cũng là thành viên câu lạc bộ và anh biết câu
lạc bộ tốt cho anh và với những bước đầu tiên đó, anh đã trưởng thành
được như bây giờ. Và còn rất rất nhiều những kỷ niệm mà tôi không thể
nào quên.
Tôi rất
muốn cảm ơn người bạn thân thiết đã rủ tôi đi cùng VT2A ngày hôm đó. Tôi
muốn bây giờ và mãi về sau này vẫn là người của Vòng tay thân ái. VT2A
của tôi! Tôi yêu mọi người!
Thanh Huế

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét