Giã từ thời học sinh hồn nhiên, trở
thành sinh viên, sống xa nhà, xa gia đình, tôi dần dần hình thành một
thói quen hình như bất biến. Đi học về là tôi tự nhốt mình trong phòng,
mở nhạc thật lớn và nằm ườn trên giường để thưởng thức. Nghe nhạc thì ít
mà gặm nhấm sự cô đơn lẻ bạn thì nhiều. Cứ như thế cho đến khi đến bữa
ăn là tôi đứng dậy, lặng lẽ làm cơm và lại lặng lẽ ngồi ăn. Tôi hầu như
không bắt chuyện với bất kì ai trong xóm trọ. Thỉnh thoảng tôi có gặp bố
mẹ để trao đổi những công thức nhàm chán: Con có khỏe không, học hành
ra sao?..Tôi trả lời ngắn gọn cho qua chuyện. Thực ra tôi không biết
phải nói gì, mà có gì đâu mà nói.Tôi chỉ thấy khổ sở trong lòng, thấy
cuộc sống buồn tẻ.Cũng chả biết tại sao lại thế, tôi cũng không khóc
được, mà đã không khóc được lại càng thấy bức bối trong lòng. Tôi là một
con sâu cô đơn, nhưng chắc không ít người sẽ không tin vào câu chuyện
tôi kể, vì đó là quá khứ, vì bây giờ, tôi là con người có thể bắt chuyện
với bất kì ai, cởi mở và hài hước. Vậy điều kì diệu nào đã làm tôi
thay đổi?
* * *
Đó là niềm vui khi được dùng sức trẻ
của mình giúp đỡ những người già yếu, bệnh tật, khó khăn. Đó là niềm
hạnh phúc khi giúp đỡ được người khác, có thể làm họ cười.. Đó là sự tự
hào khi làm việc có ích cho xã hội, là trách nhiệm, là ý thức khi là một
sinh viên tình nguyện. Giữa bộn bề cuộc sống, đôi khi ta tự hỏi: Cuộc
sống này sẽ đi về đâu? Sống để làm gì? Trong cả một kiếp người, không
ai là không phải trải qua những giây phút khó khăn cùng cực: những bi
quan, đau khổ, mất niềm tin; những lo toan, mất mát, và những giọt nước
mắt muộn phiền là những điều gắn liền với cuộc đời của một con người. Ai
đó đã nói rằng: chỉ khi bạn nếm mùi đau khổ đến 99%, bạn mới nhận được
1% niềm hạnh phúc và mới hiểu được giá trị đích thực của hạnh phúc. Liệu
cuộc sống này thật sự nghiệt ngã đến thế sao? Thật ra, cuộc sống này
cho ta rất nhiều thứ mà đôi lúc vì tự thương thân quá mức, ta không thể
nhận ra. Những thất bại cho ta kinh nghiệm quý báu, những khó khăn cho
ta sức mạnh của nghị lực, những mất mát khiến ta biết quý trọng gìn giữ
những gì ta đang có, nước mắt sẽ làm nụ cười thêm rạng rỡ, nỗi bất hạnh
mở ra những khát khao hướng về ánh sáng của niềm hạnh phúc, và sự ganh
ghét, ích kỷ, thù hận sẽ càng làm cho ai đó mong mỏi mãnh liệt được yêu
thương. Dù bạn có được mọi xa hoa của vật chất và danh vọng, cuộc sống
này vẫn sẽ là vô nghĩa nếu không có tình yêu thương, niềm hy vọng, không
có những tấm lòng rộng mở và trái tim nhân hậu. Hãy sống hết mình, dành
chọn tình yêu thương và cống hiến sức trẻ để mang lại niềm vui và nụ
cười cho những con người bất hạnh, bạn sẽ nhận thấy rằng cuộc đời đẹp đẽ
và đáng sống biết bao ^^...
Thảo Khấu

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét