Chào cả nhà!
Giục
mọi người nhiều quá chắc đứa nào cũng ghét bà già này rồi nhỉ? Chị để
dành đến giờ mới viết. Để nói về những kỷ niệm có lẽ hơi khó – vì chắc
không biết bao nhiêu giấy mới đủ để nói về những điều đó. Chị chỉ muốn
nói: Chị yêu – yêu thực sự và Tự hào – tự hào thực sự - Vì các em chị!
Chị
không có câu chuyện nào để nhắn nhủ với các em, vì chị tin – mỗi trái
tim đã cảm nhận được các em yêu và được yêu như thế nào.
*
* *
Một
ngày mùa đông, lạnh lắm. Có hai người con trai đạp xe qua nhà chị, sau
đó vòng lại mới tìm được đúng nhà. Họ đến vì muốn quan tâm hơn tới 1 đối
tượng khó khăn ^^. Ngày chị gặp Vòng tay thân ái. Họ đến và để lại
những dấu ấn – không có gì là đậm đà cho lắm. Một năm qua đi với những
liên lạc không thường xuyên lắm và chị không bao giờ có thể nghĩ là có
một ngày chị sẽ ngồi lại viết những dòng này.
Một
ngày tháng 10, người bạn ấy trở lại cùng với 1 nhân vật khác. Có lẽ nếu
không có nhân vật này chị sẽ không bao giờ được gặp các em. Từ tháng 10
đó, chị đã được gặp, được tiếp xúc với “một luồng gió mới” vô cùng mát
mẻ, vô cùng mạnh mẽ. Từng người đến, từng nhiều người đến, và chị đi –
tình nguyện.
Chị
cũng không nhớ chính xác chị gắn bó với cái tên Vòng tay thân ái từ bao
giờ. Giống như người yêu vậy. Có những lần tưởng có thể chia tay. Nhưng
cũng không biết vì điều gì mà chẳng thể chia tay được.
Chị
từng nói tình nguyện đến với mình như một cái Duyên – Duyên rất đậm. Kể
cả khi chị đã đồng hành cùng những chuyến đi, chị cũng rất ít khi suy
nghĩ nhiều về 2 chữ này. Nó cứ tự nhiên đến, tự nhiên có trong cái cuộc
sống từ xưa vốn chầm chậm và ít màu sắc. Quanh năm với Ivan Bunin, những
Ruồi trâu và vân vân nữa. Những Biển nghìn thu ở lại, Khúc thụy du, Chỉ
có ta trong đời và vân vân nữa...
Các em đến. Bây giờ nghĩ lại không biết nếu không có các em thì giờ này chị sẽ như thế nào.
Yêu
và tự hào vì những giọt mồ hôi của các em rơi trên đoạn đường Văn Môn
mỗi tháng. Yêu và tự hào vì những giọt mồ hôi khi hơn 20 lần lên xuống 3
tầng để đón các cụ lên xem chương trình. Vui và tự hào lắm.
Yêu
và tự hào vì từng buổi tối ở Hội người mù kèm các em học. Vì em được
quý đến mức dù các em ấy không nhìn rõ đường cũng quyết đến bằng được
nhà em.
Yêu
và tự hào vì những đêm thức trắng bên nồi bánh chưng, vì những giọt mồ
hôi trong vườn cỏ cao ngang người, vì những bình thuốc muỗi trên vai
giữa trời hè nóng nực.
Yêu và tự hào vì các em đi có một lúc (trong khi ngày mai thi môn cuối cùng) đã có 6 bao rác :p.
Yêu
và tự hào vì em đã biết nhắn tin nhắc chị nhắn tin động viên các bạn ấy
“Các bạn ấy nhiệt tình lắm!”. Vì tin nhắn em gửi nhầm cho chị "Không
vấn đề gì. Tự nguyện mà. hi. Mày cũng phải cố lên nha."
Yêu
và tự hào vì em nói "Chị yên tâm. Em không để VT2A (Vòng tay tiếng Anh)
phải xấu hổ đâu." - VT2A đã ở đâu đó trong các em. Quan trọng lắm!
Yêu
và tự hào vì những cái mì ăn vội khi hoạt động từ sáng đến khuya. Vì
hình ảnh được tả lại của em "Mới 3h sáng đã lóp ngóp dong xe đạp sang
đun nước cùng mọi người". Và còn vì “2h sáng bắt mẹ dậy chở đi... đun
nước”.
Yêu và tự hào vì những tình cảm các em dành cho nhau. Vì những vui buồn của nhau.
Yêu vì em nhớ chị lắm í. Yêu chị! Vì những moah, chutz... dành cho chị.
Yêu vì những cái tên không đâu có... (cái này nội bộ nhà mình biết thôi nhé). Và chị là pà già - ai cũng biết.
Chị
tự hào lắm, các em! Từng thế hệ đi qua – từng dấu ấn ở lại. Có vui –
buồn. Và cũng tự hào vì ta trải qua không ít thăng trầm. Vì ta đã từng
ngày cố gắng.
Có
bao nhiêu đứa em là chị có bấy nhiêu tình yêu. Chị yêu từ nét mặt, cử
chỉ, lời nói và cho đến cả từng tin nhắn điện thoại. Chỉ cần nhìn thấy
nụ cười trên môi ai đó là chị có thể mỉm cười và vui nguyên 1 ngày.
Nghĩ
lại và thấy rằng “Ừ, cũng đi qua nhiều thăng trầm rồi đấy nhỉ!”. Từ cái
ngày chỉ có 4, 5 người trời trưa hè đi về với Văn Môn. Từ cái ngày câu
lạc bộ không có đồng tiền quỹ để dùng trong các hoạt động. Từ cái ngày
chỉ 2, 3 người loay hoay với chương trình sự kiện. Từ cái ngày anh chị
em thức khuya dậy sớm (có những đêm không ngủ) với những hoa, những nước
để gây quỹ... Cho đến ngày hàng trăm người đạp xe về Văn Môn với tiếng
cười náo nức. Cho đến ngày câu lạc bộ dùng đến cả chục triệu cho hoạt
động. Cho đến ngày câu lạc bộ tổ chức được hoạt động với sự tham gia của
300 tình nguyện viên từ các câu lạc bộ trong tỉnh. Cho đến ngày câu lạc
bộ được biết đến, ghi nhận từ các cấp lãnh đạo, từ cộng đồng tình
nguyện cả nước và các phương tiện thông tin đại chúng... Từng tháng năm
qua đi, câu lạc bộ từng bước lớn mạnh, trưởng thành. Từng thế hệ qua đi,
từng đứa em trưởng thành. Được chứng kiến điều đó, một cảm giác thật
tuyệt, có lẽ gọi là – Hạnh phúc.
Có
lẽ mãi sẽ không nói hết được những gì chị muốn nói. Vòng tay thân ái đã
ở trong chị, trong các em – trong Chúng ta. Có thể ít, có thể nhiều
nhưng chắc chắn ai cũng đã dành tình yêu cho bốn chữ ấy. Và sau này, rất
lâu về sau nữa, các em sẽ mỉm cười khi nghĩ về những năm tháng ấy. Vui
vẻ và hạnh phúc nhé, các em chị! Hạnh phúc nhé, VT2A!

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét