Đã
bao giờ bạn nghĩ rằng bạn sẽ có thêm một mái nhà ngoài gia đình của
mình chưa. Mình nếu cách đây 3 năm thì chưa từng nghĩ đến điều đó. Nhưng
có nhiều bất ngờ thì đó mới là cuộc sống đúng không mọi người.
Bất ngờ đó bắt đầu đến với mình trong một buổi học quân sự trong
trường cao đẳng sư phạm Thái Bình. Trong giờ giải lao có một bạn phát tờ
rơi gì gì đó (trong đầu mình lúc đó nghĩ rằng lại quảng cáo, khuyến mãi
hay tương tự). Đến khi tờ rơi đó tới tay mình, đọc ra mới biết không
phaỉ là quảng cáo, khuyến mại cái gì đó như mình nghĩ mà là một thông
tin tuyển thành viên mới cho câu lạc bộ tình nguyện Vòng tay thân ái
Thái Bình. Trước đó bản thân mình rất thích tham gia tình nguyện nhưng
chưa tìm được cơ hội tham gia và cùng nghĩ rằng ở Thái Bình chắc chẳng
có tổ chức nào làm việc đó. Cho tới khi đọc được thông tin trong tờ rơi
này, mình đã quyết định thử đến buổi gặp mặt thành viên mới xem sao. Và
đúng như thời gian ghi trong tờ rơi, 5h00 chiều Chủ nhật đó, mình có mặt
tại Sân Bảo tàng Nguyễn Đức Cảnh. Mình nhớ rằng hôm đó có Chị Phượng
Ớt, Duân, Nhung, ... và một số người nữa nhưng không nhớ lắm( vì khi đó
mình đã biết gì vê câu lạc bộ này đâu). Sau một hồi nghe giới thiệu về
câu lạc bộ và về kế hoạch hoat động đầu tiên cho thành viên mới là xuống
thăm các cụ tại Bệnh viện Phong da liễu Văn Môn, mình đã quyết định ghi
tên đăng ký làm thành viên của câu lạc bộ này. Cũng chẳng nghĩ được
rằng mình tham gia tới tận ngày hôm nay. Nhưng những gì mình cảm nhận
đựơc và có được thì cũng không phải là ít.
Đầu tiên là biết được những cụ ở dưới bênh viện Phong, hoàn cảnh cũng
như những khó khăn cuả các cụ.Những hành động nhỏ bé của câu lạc bộ đối
với nơi đây luôn được mọi người ủng hộ.Nhìn những nụ cười của các cụ mỗi
khi có chúng mình tới thăm thật hạnh phúc biết bao. Rồi những đợt có
chương trình ở dưới đó, các cụ háo hức chuẩn bị những tiết mục văn nghệ
để biểu diễn. Các cụ coi câu lạc bộ mình như những người thân trong gia
đình vậy. Và bản thân mình mỗi lần xuống đó cũng có cảm giác như về nhà
mình.
Rồi nụ cười của những em nhỏ trong Hội người mù nữa chứ! Các em ấy sinh
ra đã không may mắn như chúng ta, đôi mắt của em không thể nhìn rõ mọi
vật bên ngoài được. Nhưng không phải vì thế mà các em mất đi niềm vui
trong cuộc sống. Các buổi học cùng anh chị tình nguyện viên vẫn diễn ra
đều đặn. Tiếng cười giòn tan luôn vang lên khi các em vui chơi cùng
nhau.
Và nữa, các gia đình có hoàn cảnh khó khăn trong địa bàn Tỉnh cũng được
bên club mình quan tâm. Mặc dù cũng chỉ là những giúp đỡ rất nhỏ bé
nhưng phần nào giúp họ vơi đi những khó khăn hịên tại. Chúc cho những
gia đình đó luôn hạnh phúc, và có đựơc nhiều sự quan tâm của những cấp
chính quyền địa phương...
Rồi những chuyến đi tham gia tình nguyện cùng các club tình nguyện khác
nữa. Giao lưu, học hỏi cùng những tìng nguyện viên giúp mình hiểu thêm
ý nghĩa sâu sắc của 2 chữ "tình nguyện". Tưởng rằng đơn giản nhưng
không đơn giản chút nào đúng không? Người ta nói rằng: "Đi một ngày đàng
học một sàng khôn". Đối với mình mỗi một lần tham gia cùng club là một
lần có thêm những trải nghiệm mới mẻ về cuộc sống.
Chính từ đây mà từ một đứa ít nói, nhút nhát mình trở thành người mạnh
dạn, to mồm, đánh đá như bây giờ. Thêm nữa đó là mình quen với rất nhiều
người, không ít trong số đó đã trở nên thân thiết và gắn bó. Nếu ai đó
hỏi mình rằng: "Tài sản lớn nhất của bạn là gì". Mình sẵn sàng trả lời
đó chính là những người bạn. Họ đã trở thành một phần không thể thiếu
trong cuộc sống của mình.Và vô hình chung trở thành ngôi nhà thứ hai của
mình kể từ đó. Ngôi nhà ngày càng có thêm nhiều thành viên và tiếng
nói, tiếng cười rộn rã.
Thấm thoắt đã gần 3 năm mình tham gia vào VT2A rùi đấy. Nhanh thật. Mới
khi nào còn là một tân sinh viên năm nhất chân ướt chân ráo đi học mà
giờ đã sắp phải tạm biệt thời sinh viên rồi. Và cũng đã được coi là một
trong những "tiền bối" của VT2A. Không biết có thể gắn bó lâu dài hơn
nữa cùng VT2A không nhưng trong thâm tâm mình luôn luôn coi đó là ngôi
nhà thứ 2 của mình. Nó sẽ là nơi mình có thể tìm về sau mỗi chuyến đi,
mỗi cuộc hành trình.
Sinh nhật tròn 5 tuổi của VT2A sắp tới rồi, cầu chúc cho VT2A luôn vững
mạnh, phát triển và trở thành ngôi nhà chung của nhiều người. Chúc
những thành viên của VT2A luôn bên nhau, cùng nhau vượt qua khó khăn và
đem lại niềm vui cho những hoàn cảnh khó khăn trong cuộc sống này nhé.
Lời cuối cùng mình muốn nói rằng: " Tôi yêu VT2A nhiều lắm! Cố lên".

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét