Thứ Sáu, 17 tháng 7, 2015

Một chút Văn Môn

Tôi tham gia clb đến nay được hơn 1 năm. Những ngày đầu tôi tưởng như mình không thể theo được nhưng vì có mọi người, có Thực, có chị Ngát làm nguồn động lực giúp tôi tiến lên phía trước. 


Mỗi lần tham gia clb về thật sự là rất mệt và buồn. Tôi buồn không phải vì tôi đi 1 mình, tôi khép mình với mọi người mà tôi buồn vì khi thấy các cụ vui. Nói có vẻ không đúng nhỉ? Hì, nhưng thật vậy, khi nhìn các cụ vui tôi biết là sau lần cuối xuống đây có lẽ không có ai xuống thăm các cụ nữa. Mỗi lần như vậy tôi đều tự nhắc mình phải đi tiếp, phải làm tiếp, không được bỏ lần nào xuống Vân Môn cả. 

Một lần tôi vào được 1 nhà có 2 cụ. Ngôi nhà nhỏ nằm gần bệnh xá, trong nhà có 1 cụ bà bị liệt nửa người còn cụ ông thì bị cụt 1 chân. Hôm đấy tôi chỉ gặp được cụ bà, bà có kể bà là người Hà Nội gốc, có 3 người con, 2 trai và 1 cô con gái út. Vì bệnh tật nên lưu lạc ở nhiều nơi, Hà Nội có, Hải Phòng có, rồi cuối cùng được chuyển về Thái Bình. Suốt tháng ngày bà điều trị bệnh đến khi bệnh chỉ còn di chứng người nhà tuy là ở thủ đô nhưng mà không 1 ai dám đến thăm bà vì sợ lây bệnh. Họ chỉ dám đến cổng viện nộp viện phí rồi quay mặt đi ngay không dám vào thăm người mẹ của mình. Đến khi bà về Vân Môn, khi chỉ còn là biến chứng không lây nhiễm gì, không cần dùng thuốc nữa thì gia đình của bà vẫn không chịu đến thăm bà dù chỉ 1 lần. Đến khi nghe tin bà bị liệt thì cô con gái út và gia đình cô đến thăm. Bà vui lắm nhưng cũng buồn vì có đến 2 người con trai mà không 1 ai dám đến thăm bà. Ngày hôm đấy tôi xuống là 1 ngày trời nắng oi ả, ngôi nhà năm cách biệt so với những ngôi nhà khác. Hôm đấy tôi vào thăm bà có nói: “ Cũng may có các cháu hay xuống đây chơi làm cho chúng tôi đỡ buồn, cho chúng tôi biết là mình vẫn không phải là những người bị xã hội xa lánh. “Có các cô các cậu xuống thì chúng tôi mới vui vẻ mà sống tiếp được không thì chỉ có ăn xong rồi nằm chờ chết thôi. Đôi khi thấy xe tang đi qua mà thấy họ sao “may mắn” thế, không phải lo nghĩ nhiều nữa, không làm cho gia đình phải buồn phiền lo nghĩ nữa.”

Bà nói xong mà tôi chẳng biết nói gì nữa, tôi cảm thấy chết lặng trong giây lát chẳng biết nói gì cả. Chắc bà cũng thấy được như vậy nên noi sang chuyện khác cho tôi đỡ buồn chăng? Tạm biệt các cụ tôi lại rời Vân Môn về trường. Nhiều khi tôi nghĩ rằng không biết nếu mình không tham gia clb thì đến bao giờ mình mới biết được việc này nhỉ? Có lẽ là không bao giờ mất.

Tôi phải cảm ơn Thanh sư phạm vì là người cho tôi biết về clb. Cảm ơn mọi người nhiều lắm nhờ mọi người mà tôi đã trưởng thành nên rất nhiều, biết quan tâm những người xung quanh nhiều hơn. 

Vũ Hải Dương

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét