Thứ Bảy, 16 tháng 5, 2015

VT2A trong tôi - Ký ức lần đầu tiên

"Thời gian trôi qua mau, chỉ còn lại những kỷ niệm. Kỷ niệm thân yêu ơi…!" Lời bài hát của nhạc sỹ Nguyễn Xuân Phương thật hay phải không? Thời gian luôn lặng lẽ trôi đi và để lại đằng sau nó là những bộn bề của cuộc sống thường ngày. Và rồi đến một lúc nào đó con người chợt nhớ ra và lục tìm trong ký ức những kỷ niệm, những khoảng khắc, những dấu ấn.


 Ngay lúc này đây tôi đang làm điều đó. Ký ức của tôi đang ngược trở lại thời gian của hơn 2 năm về trước. Ngày đó đối với tôi là một bước ngoặt trong cuộc đời, ngày của sự bỡ ngỡ, của những điều mới lạ, của những cái đầu tiên. Cái ngày mà một cô bé học sinh THPT nhút nhát bước chân vào trường Cao đẳng sư phạm Thái Bình. Vậy là từ đây tôi sẽ phải xa vòng tay yêu thương, che chở của bố mẹ để bước vào cuộc sống sinh viên tự lập. Tôi thấy mình như một chú chim nhỏ bé trong bầu trời rộng lớn mênh mông. Không biết được rằng chú chim nhỏ bé ấy có thể chống chọi được những thử thách khắc nghiệt của thiên nhiên hay không? Tôi luôn thấy thiếu sự tự tin. Rồi bố đã nhẹ nhàng nói với tôi rằng: "Hãy tự tin lên con gái! Con đã lớn rồi mà! Con cố gắng học tốt, cuối tuần con lại về với bố, mẹ và em". Và tôi tự nhủ với mình phải tự tin vì bố mẹ luôn ở bên tôi.
Thời gian trôi đi và rồi tôi cũng đã quen được với mọi thứ ở xung quanh: cách học, bạn bè, thầy cô. Tôi tích cực tham gia các phong trào của trường, lớp. Thật là vui! Nhưng vui hơn khi tôi được một bạn ở cùng phòng rủ tham gia CLB tình nguyện VT2A. Đây là việc mà tôi đã thích từ lâu, từ khi còn là học sinh phổ thông. Mặc dù chưa hiểu gì về CLB nhưng tôi vẫn đăng ký tham gia để tự mình tìm hiểu, khám phá và trải nghiệm. Tôi thật sự mong đến ngày được tham gia hoạt động. Chắc chắn sẽ thú vị lắm đây! Nhưng trong tôi cũng có đôi chút lo lắng, không biết mình sẽ làm gì và có làm được không. Cái cảm giác chờ đợi làm cho con người ta ớn quá! Một tuần chờ đợi với tôi sao mà lâu đến thế!
Thế rồi, ngày tham gia hoạt động đầu tiên - cái ngày làm tôi nhớ mãi - cũng đã đến. Một buổi sáng mùa thu tiết trời se se lạnh, tôi và Diệp - cạ cứng - khoác trên mình chiếc áo màu xanh tình nguyện, trên chiếc xe đạp đi mượn, cùng các bạn trong CLB đạp xe xuống Văn Môn - một địa điểm cách thành phố hơn 10 km. Tôi thực sự vui vì đó là lần đầu tiên tôi được mặc chiếc áo xanh tình nguyện - màu xanh của tuổi trẻ, của hy vọng, của nhiệt huyết! Nhưng chao ôi! Càng đi tôi lại càng thấy xa. Đi mãi, đi mãi vẫn chưa tới nơi. Đây cũng là cái lần đầu tiên nữa đối với tôi - lần đầu tiên đi xe đạp xa đến như vậy! Được sự khích lệ của Diệp tôi đã cố gắng đi tiếp. Và đây rồi cuối cùng chúng tôi cũng đã nơi. Văn Môn là một ngôi làng nhỏ. Ở đó có những cụ ông, cụ bà đi lại khó khăn. Tôi nghe các anh chị trong CLB nói về bệnh phong rằng đó là bệnh rất khó lây. Cảm giác ban đầu của tôi cũng hơi sợ và ái ngại khi tiếp xúc với các cụ. Nhưng qua một vài câu chuyện tôi đã hiểu hoàn cảnh và cuộc sống của các cụ. Tôi càng thương các cụ hơn. Có cụ sống cả cuộc đời ở đó mà không được con cháu thăm hỏi. Có cụ không có con. Hoàn cảnh các cụ khó khăn quá phải không? Tôi thấy các cụ rất cô đơn và cần sự chia sẻ, động viên, gúp đỡ cả về vật chất và tinh thần. Hãy đem lòng nhân ái và sự sẻ chia đến với các cụ! Chuyến đi đầu tiên thật có ý nghĩa đối với tôi, mặc dù có đôi chút mệt mỏi. Tôi cũng đã có những hiểu biết ban đầu về CLB. Từ những hiểu biết đó tôi thấy mình càng phải có trách nhiệm với ngôi nhà chung VT2A
Xuống Văn Môn tôi còn được tiếp xúc với hai em Khánh và An - hai người được coi là ít tuổi nhất, luôn dành được nhiều tình thương, ưu ái nhất. Nhưng lần gặp đầu tiên tôi thật sự thất vọng về mình! Tôi không thể nào bắt chuyện được với hai em. Chúng và tôi dường như luôn có khoảng cách, trong khi các anh chị khác luôn chơi đùa được với chúng. Nhiều lần tôi tự hỏi: sao mình lại kém như thế? Qua nhiều lần cố gắng, kết thúc năm tình nguyện thứ nhất tôi mới bắt chuyện được với hai em. Tôi rất vui vì điều đó! Không chỉ bắt chuyện, tôi đã cùng ăn và bón cơm cho Khánh nữa đấy! Cả ba chị em nói chuyện rất vui vẻ. An nói với tôi:" Nhìn chị dỗ cho Khánh ăn như hai chị em vậy." Câu nói của An quả thực là một phần thưởng quý giá đối với tôi. Tôi đã thành công và hiểu ra rằng: tình nguyện không thể chỉ bằng lòng nhiệt tình, mà còn là sự kiên nhẫn và luôn phải học hỏi.
Từ ngày tham gia CLB, tôi được tham gia rất nhiều hoạt động có ý nghĩa. Nó làm cho tôi vui và thấy thoải mái hơn. Được vui chơi, ca hát và giúp đỡ mọi người, làm những việc có ích như: làm gia sư cho các em nhỏ ở hội người mù, vệ sinh môi trường ở Văn Môn, giao lưu văn nghệ với các CLB khác…Nhưng có lẽ hoạt động để lại cho tôi nhiều ấn tượng nhất là cuộc thi " Cặp đôi VT2A". Đây là cuộc thi nhằm giúp cho các thành viên trong CLB hiếu nhau hơn, có sự phối hợp nhịp nhàng hơn. Ở cuộc thi tôi và người "cạ cứng" của mình đã dành được giải " Cặp đôi ấn tượng". Thật là tuyệt vời phải không? Sự tuyệt vời đối với tôi không phải là giải thưởng mà là sự hiểu biết, sự phối hợp, sự cố gắng giữa tôi và "cạ". Dù cho đạp xe không nhanh, múa không đẹp nhưng chúng tôi đã cố gắng hết mình. Tình bạn sẽ không bao giờ mất đi nếu ta biết trân trọng và bảo vệ nó!
Ở CLB tôi đã được làm quen với rất nhiều người bạn mới - những người chung một ước mơ, hoài bão. Nghĩ lại thấy mình thật buồn cười! Nếu tôi nói rằng những lần đầu tiên đi tình nguyện tôi không biết ai là chủ nhiệm CLB thì các bạn nghĩ sao? Nhưng đó lại là sự thật. Do công việc, những lần đầu tiên tôi không được gặp chị Ngát - chủ nhiệm CLB. Gặp chị lần đầu tiên ở Văn Môn tôi rất ngưỡng mộ chị. Nhưng hình như giữa chị và tôi luôn có khoảng cách. Có thể là do bên cạnh chị có rất nhiều người nên tôi ngại tiếp xúc. Sau một thời gian ngắn, bằng sự giản dị, gần gũi, chan hoà chị đã để lại trong tôi sự quý mến, khâm phục. Giờ đây chị đã trở lên thân thiết đối với tôi. Gần chị, tôi luôn học hỏi được nhiều điều. Để rèn luyện sự tự tin trước đám đông cho tôi, chị Ngát đã giao cho tôi làm MC trong một chương trình giao lưu văn nghệ tại Văn Môn. Đây là lần đầu tiên tôi làm MC. Mặc dù đã được chuẩn bị công phu song vai trò MC của tôi không thực sự thành công. Bao nhiêu khiếm khuyết do nhút nhát đều bị phô ra hết. Lần dẫn chương trình đó tôi chưa rèn luyện được sự tự tin, nhưng tôi cũng không tự ty. Chị Ngát an ủi tôi rằng: thất bại của lần này sẽ là kinh nghiệm để thành công ở lần sau. Lần đầu tiên, những gì thuộc về lần đầu tiên bao giờ cũng để lại những cảm xúc đáng nhớ nhất phải không các bạn?
 Ở CLB mỗi chúng tôi đều được đặt một biệt danh dễ thương, dễ nhớ. Những cái tên như "Mèo Ti Ti", " Ektit", " Chuột kk"…sẽ theo chúng tôi mãi mãi, kể cả khi chúng tôi chia tay " Ngôi nhà chung " này. Và khi nhắc lại những cái tên đó, những kỷ niệm về VT2A sẽ đầy ắp trong ký ức của mỗi chúng tôi. VT2A là nơi chúng tôi cống hiến và xây đắp lên một tình bạn đẹp đẽ, trong sáng - thứ quý giá mà tiền bạc hay vật chất không thể đánh đổi được. Tham gia CLB tôi thấy mình sống có ý nghĩa hơn. Sức trẻ và nhiệt huyết của mình không bị lãng quên, vùi lấp trong bốn bức tường của ký túc xá. Khả năng giao tiếp và sự tự tin của tôi đã được hình thành. Tôi đã chứng minh cho bố mẹ tôi rằng: tôi không còn là đứa con gái nhút nhát ngày nào được bố dẫn đi nhập học.
Hai năm đã trôi qua, giờ đây tôi đã là cô sinh viên năm 3 rồi. Chỉ còn một thời gian nữa - một thời gian ngắn ngủi - được tham gia hoạt động cùng gia đình VT2A. Tôi thấy trân trọng cái gia đình đông người này. Khi sắp phải chia tay một cái gì đó con người ta mới thực sự trân trọng cái mình đã có và cái mình đã làm. Lúc này đây tôi đang ở trong tâm trạng đó. Tôi rất trân trọng những việc mình đã làm và những gì mình đã có khi ở trong gia đình VT2A. Tôi muốn gửi thông điệp tới các bạn: hãy mang sức trẻ và lòng nhiệt huyết làm nhiều việc tốt, làm việc vì cộng đồng. Hãy chung tay, góp sức nâng tầm tuổi trẻ, chia sẻ yêu thương vì một cộng đồng phồn vinh. Hãy cho mọi người thấy rằng chúng ta là thanh niên của một thời đại mới -  những thanh niên biết cống hiến sức mình cho cộng đồng, làm cho mối quan hệ giữa người với người xích lại gần nhau hơn, vui tươi hơn !!! Chúng ta hãy cùng làm quen với những người chưa quen nào!!!
"Vừa gặp nhau ta đã thấy quen quen, thấy quen quen nhưng chưa phải là quen. Cười lên đi, hát lên đi cho chúng mình quen nhau".
…Quen…
…Thân…
…Thương…
…Yêu…
…Phê…
…Đơ…! ! !

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét